TinParis. Sau
khi TinParis.net đăng bức thơ của Bà Trinh De Léotard gởi
cho Ông Đỗ Bình " Thơ của con gái Cố Nhạc
sĩ Trịnh Hưng "
, Ông Đỗ Bình có điện thoại cho chúng tôi ngày 24.06.2008, và nói
rằng " các người con " của cố nhạc sĩ Trịnh
Hưng đã hiểu lầm về ông rất nhiều , và tỏ ý nếu đượcTinParis.net
cho rút bài nầy ra khỏi báo điện tử . Chúng tôi trả
lời cho ông Đỗ Bình là chúng tôi rất vui lòng và sẳn sàng nếu có mail
của tác giả bức thơ , và ông Đỗ Bình nói là sẽ ĐT cho cô con gái của
Nhạc sĩ Trịnh Hưng. Nhưng ngày hôm qua ( 25..6.08), thật bất ngờ, chúng
tôi lại nhận được những tài liệu dưới đây , và tiếp
tục phổ biến trên TinParis.net để quý đọc giả hiểu rõ
vấn đề , làm sáng tỏ " sự
thật " , và phục hồi "
danh dự " cho gia đình cố nhạc sĩ " Trịnh Hưng " cũng như
cho chính bản thân ông.
Chúng tôi tự
hỏi " Ai là tác giả dưới bút hiệu LAN HƯƠNG của bài
viết Nhạc sĩ Trịnh
Hưng Ra đi vĩnh viễn trong cô độc ngày 10.5.2008 " ở
phần phụ đính dưới đây ? Phải chăng tác giả rất thân với Bs Trần
thế Tùng ( tức Trần Đại Sỹ, Yên Tử Cư Sĩ ) và cô Thy Như, và là
kẻ thù của cố nhạc sĩ Trịnh Hưng, ngoài mặt thì có vẻ như ca ngợi
ông nhưng bên trong là " bêu xấu " cả dòng họ ông và gây đau khổ
cho cả nhà ông ?
Trong bài nầy có nhiều điều " bịa đặt " , "
vu khống " và "bôi lọ " những người con của cố nhạc sĩ
Trịnh Hưng mà qua nhân chứng (
Cô Hoàng thị Hương) , cũng như các tài liệu đính kèm cho thấy
là Bà Trinh De Léotard và chồng đã " đứng đơn " xin cấp dưỡng các quỹ
xã hội " , cũng như đưa cố nhạc sĩ Trịnh Hưng đến những Bác sĩ chuyên
khoa để trị bệnh.
TinParis hy vọng
rằng những ai đã " vu khống " và " mạ lỵ " gia
đình cố Ns Trịnh Hưng hãy tự " sám hối ăn năn " vì đã nghe
lời sằng bậy đầy ác ý của những kẻ cố tình trả thù cố Ns
Trịnh Hưng lúc ông vừa nhắm mắt qua đời.
- Con
gái của cố Nhạc sĩ Trịnh
Hưng gởi thơ cho Đổ Bình ( Thơ thứ 2 )
Thưa
chú
Đỗ Bình.
Vì
không hài lòng về thư chaú trả lời cho chú, được đăng
trên web, nên trưa nay vào lúc 12giờ33 phút ngày 24-6-2008, chú có gọi
điện
thoại cho cháu để phân trần thêm một lần nửa .
Trước hết, chú Đỗ Bình không trả lời về ba điều mà cháu đã nêu ra:
một là chú tranh dành đọc điếu văn trước
mọi người trong lễ
An Táng, hai
là chú kỳ thị tôn giáo, ba là chú bươi móc đời tư của người quá vãng là
cố nhạc sĩ
Trịnh Hưng ra để nhục mạ,
Ngược
lại, chú
Đỗ Bình chỉ nói cho cháu
biết, cha cháu, cố nhạc sĩ Trịnh Hưng, lúc
còn sống, qua thư từ, ông rất thích kể lể
về ông và con cái
của ông cho chú Đỗ Bình và những bạn bè của ông, những
bức thư này chú Đỗ Bình hiện còn giữ. Nếu cháu
không rút lại bức thư của cháu vửa rồi đó, thì chú
Đỗ Bình sẽ công bố những bức thư ấy,
đem đời tư của cha chúng cháu và cả đời tư của con cái ông, trong đó có
cả đời
tư cuả cháu, ra « bôi nhọ. ».
Cố Ns Trịnh
Hưng và Cô con gái thứ hai Trinh De Léotard
Giáng sinh 2007
Thưa
chú Đỗ
Bình, cháu không ngờ chú vẫn giữ hai thói
quen bất hủ của chú, là :
- Hăm dọa
dùng báo chí để nhục mạ đối phương (như chú đã
hăm
dọa Mục sư chủ lễ vừa rồi)
-
Bươi móc
đời tư của đối phương (như
đối với cha cháu qua bài
« Về lối chân mây» của chú vừa rồi).
Lần
nầy, thì rõ ràng chú Đỗ Bình đã ứng xử không logic về Lý
Luận, không, thành thật về Tình Thương, mà có thể nói là với ác ý. Cho nên cháu xin phép không thể
nhượng bộ theo lời hăm dọa của chú Đỗ Bình được.
Vậy
cháu kính xin chú Đỗ Bình cứ tùy ý phổ biến những bức
thư của ba cháu, cố nhạc sĩ Trinh Hưng, đã tâm tình với chú. Chú Đỗ
Bình sẽ
thấy được dư luận của quí độc giả xa gần bốn phuơng đối với chú, nhà
thơ Đỗ Bình,
trong vụ nầy ra thế nào.
Trân
trọng kính chào chú Đỗ Bình.
Trinh de
Léotard.
- Bài viết của một
nhân chứng
- Từ
nội dung của một bài viết - Hoàng Thị Hương -
Cô Hoàng Thị Hương là người đến chăm sóc
hàng ngày
cho cố Nhạc sĩ Trịnh
Hương ( nấu ăn, giặt ủi,v;v..) để kiếm tiền đi học.
Cô Hoàng thị Hương
Giờ đây
khi nhắc tới nhạc sĩ Trịnh
Hưng,những người thân và bạn bè của ông vẫn chưa nguôi một nỗi buồn
thương tiếc
Một nhạc
sĩ tài năng,một nhà văn-nhà
thơ chân thực,ông ra đi nhưng vẫn để lại trong lòng những người thương
yêu ông
niềm kính yêu vô hạn
Có lẽ
cuộc đời và sự nghiệp của ông bất
kì người nào cũng có thể dễ dàng tìm được trong những bài viềt về ông
và gần
đây nhất là bài « Ra đi vĩnh viễn
trong cô độc »
(http://tvvn.org/f104/nha-c-sae-tra-nh-hae-ng-qua-ae-i-12284/)
( xin xem phụ đính cuối bài viết)
Và
cũng
chính vì bài viết này,mà hôm
nay,tôi-một nhân vật ít được quan tâm nhưng lại hiểu rất rõ về CUỘC
SỐNG của
ông,đặc biệt là những ngày cuối đời-tự cho mình một trách nhiệm đưa
thêm những
thông tin để những người còn quan tâm tới ông có được cái nhìn chính xác
Theo
thông tin trong bài viết thì khi
qua Pháp,ông đã ở với người con gái ,đó là cô con gái lớn của ông,và
quả thực
cô con gái « hiếu thảo » này đã tiếp đón ông thật « chu
đáo » khi đưa ông vào foyer và không quan tâm tới những điều sau đó
.
Nhắc
tới
cô con gái lớn ,tôi cũng nhân
tiện nói về cô con gái thứ hai của nhạc sĩ,cô này lấy chồng và hiện
đang ở
Paris,từ khi nhạc sĩ chuyển lên sinh sống ở Paris,cô lui tới thường
xuyên để
chăm lo,săn sóc.Chính cô cùng người chồng đã lo thủ tục,giấy tờ để nhạc
sĩ được
hưởng những trợ cấp của người già
.
Điều này
làm tôi thắc mắc bởi khi đọc
nội dung của bài viết trên có nhắc tới một người mang tên THY NHƯ-người
mà theo
bài viết là đã giúp và lo lắng cho nhạc sĩ được hưởng những trợ cấp
đó.Liệu ở
đây có sự NHẦM
LẪN nào không ??
NHẦM khi nghĩ là sẽ không có ai
biểt được
sự thật của những lời bịa đặt trong bài viết,
LẪN khi « kể
công »
nhưng lại đặt nhầm tên mình thay vì tên người đã làm điều đó .
Và
đây
là bài viết về nhạc sĩ Trịnh
Hưng hay là bài viết về lòng tốt bụng của THY NHƯ ???
Tôi cũng
phải đọc lại thật nhiều lần
bài viết vì nhân vật tôi rất quan tâm ở
đây là vị bác sĩ điều trị người
Việt
Nam,bài viết ở đây tạo nên một sự hoàn hảo để
vị bác sĩ này có thể né
tránh
được trách nhiệm và cả khả năng chuyên môn yếu kếm của bản thân mình
Tôi nói
là HOÀN HẢO vì ngay từ đầu bài
viết đã nói tới sự « bất hiếu,vô
trách nhiệm » của những đứa
con với
nhạc sĩ,để rồi khi vị bác sĩ này phát hiện được bệnh tình của nhạc sĩ
cũng
chẳng thể thông báo với ai mà chỉ ÂM THẦM lo lắng
Xin
nhắc
lại để mọi người không quên
khi tôi khẳng định mình là người có thể hiểu rõ được những ngày cuối
đời cuả
nhạc sĩ,và vì điều này mà tôi không thể im lặng khi bài viết đã hoàn
toàn bịa
đặt nhằm giúp vị bác sĩ này thoát tội.
Trên
thực tế,vị bác sĩ này đã không
hoàn thành trách nhiệm cơ bản của một bác sĩ điều trị khi hàng tháng
chỉ cấp
đơn thuốc với vài thứ chung chung như đau đầu,nhỏ mắt …những
loại thuốc
đó
không hề giúp được cho nhạc sĩ điều
trị 3 thứ bệnh được coi là nan y
(theo như
bài viết đã nói),điều này khiến cô con gái
thứ hai của ông đã phải đưa
ông đi
khám thêm những vị bác sĩ khác có chuyên môn để có thuốc điều trị
Vị bác
sĩ này cũng là người chần chừ
lúc gia đình yêu cầu đưa nhạc sĩ vô viện khi thể lực nhạc sĩ rất
yếu,ông này
viện lí do điều đó là bình thường với một người già
Vậy ,tôi
tự hỏi,một người bác sĩ nếu
như đã hiểu rõ bệnh tình của người bệnh mà lại chỉ nói con cái nên ở
quanh chăm
sóc chứ không đưa bệnh nhân mình vô viện để được nhận sự chạy chữa có
chuyên
môn,điều này có
hợp logic không ??Và tại sao vị bác sĩ này lại né
tránh
việc đưa bệnh nhân của mình vô viện ?? Phải chăng ông ta không hề
biết
được bệnh tình của người mà hàng tháng ông ta phải ĐIỀU TRỊ ??
Mọi thứ
bịa đặt đều sẽ có ngày được
phanh phui bởi « cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi
ra »,nhưng điều
tồi tệ nhất của bài viết là đã đề cao hai nhân vật mà theo tôi chính họ
là
người có ảnh hưởng gián tiếp tới tinh thần và bệnh tình của nhạc sĩ,họ
đã lấy
người vừa mới khuất để tự đề cao bản
thân mình,có phải họ nghĩ rằng không ai có thể biết được những điều họ
làm ??
Những
điều tôi viết trên dây chỉ đơn
giản để đính chính những điều sai lệch của bài viết và cũng mong rằng
hai nhân
vật được nhắc tới trong bài viết hổ thẹn với người đã khuất mà nhìn lại
bản
thân mình
- Những tài liệu chứng
minh là Bà Trinh De Léotard và chồng Đã Săn sóc và lo lắng
cho cố nhạc sĩ Trịnh Hưng rất nhiều khác với những lời " mạ lỵ ",
" vu khống ", và " bịa đặt " của LAN HƯƠNG !
Tài liệu 1 - Thơ
trả lời của Quỹ An Sinh Vùng Val de Marne cho Ông Di Léotard Bruno
chồng của cô Trinh ,con gái thứ hai của cố NsTrịnh Hưng , về việc
xin tiền trợ cấp đặc biệt cho người già và không tự lo được.

|
Tài liệu 2 - Đơn xin tăng tiền trợ cấp người gìa và không tự lo được
cho cố Ns Trịnh Hưng của Bà Trinh Léotard người con gái thứ hai
của cố Ns Trịnh Hưng

|
Tài liệu 3- Thư trả lời của Vùng Rhône cho Bà Trinh De Létard về việc
xin gia tăng trợ cấp tiền già cho Cố Ns Trịnh Hưng vì không tự lo
được

|
Tài liệu 4. Toa Bác sĩ Merlin cho phép mướn người để cho cố
Ns Trịnh Hưng uống thuốc và " tiêm Insuline " ( bệnh tiểu đường )

|
- Bài
Viết mạ lỵ và Vu Khống những người con của cố
Nhạc Sĩ TRỊNH HƯNG
Nhạc
sĩ TRỊNH HƯNG,
Ra đi vĩnh
viễn trong cô độc ngày 10-5-2008.
Nhạc sĩ
Trịnh Hưng với những tác phẩm tình ca :
- Lối về xóm nhỏ,
- Duyên soi trăng lành,
- Tình thắm duyên quê,
- Tôi yêu,
- Trăng soi duyên lành,
- Miền Nam mưa nắng hai mùa,
- Lúa mùa duyên thắm .
Ông đã ra
đi vĩnh viễn, trong cô độc, tại bệnh
viện Henri Mondor, Créteil, Pháp lúc 8 giờ 30 sáng ngày 10 tháng 5 năm
2008.
Nhạc sĩ Trịnh Hưng quán tại Bắc Ninh, sinh ngày 1 tháng 3 năm 1924,
trong một
gia đình Nho học . Thân phụ là tri huyện Bình lục, Hà Nam . Vào những
ngày đầu
của cuộc khởi nghĩa tháng 8 năm 1945, với tuổi 21, đầy nhiệt huyết, ông
gia
nhập trung đoàn Thủ đô . Vì có năng khiếu âm nhạc, viết văn, ông được
cử làm
trưởng ban văn nghệ trung đoàn . Khi quân đội Việt Minh thành lập sư
đoàn, ông
được cử làm trưởng ban Văn nghệ sư đoàn 320 .
Năm 1951,
ông trốn vào thành, đổi tên là Nguyễn Văn Hưng . Ông mang tên
này cho
đến ngày qua đời .
Năm 1954,
di cư vào Nam, sống bằng nghề dậy nhạc . Tháng tư năm 1975,
cũng như
các văn nghệ sỹ khác, ông bị tù 8 năm .
Sau khi ra
tù, ông vượt biên, và sống tại Pháp . Ông tiếp tục sáng tác
khoảng
hơn 50 bản nhạc .
Ông trải qua nhiều đời vợ, và có nhiều con
. Tại Pháp ông có ba người
con
"nổi tiếng" vì gây cho ông nhiều điều đau đớn về tinh thần .
Lúc đầu ông ở với người
con gái có chồng Tây . Cô gái hiếu thảo này
đuổi ông ra
khỏi nhà . Bơ vơ, tiền không, tiếng Pháp không biết, ông đến
xin ở nhờ
nhà Giáo
sư Phạm Hữu tại quận 13 Paris .
Ông gặp may, giữa lúc khốn cùng, ông gặp được một người năng động sẵn
sàng bỏ
công ra giúp đỡ ông . Người đó là cô Thy Như, nguyên tiếp viên hàng
không VNCH
. Cô làm công việc chính là giúp đỡ những người không may mắn mà phải
vào bệnh
viện điều trị . Cô xin cho ông được : tiền trợ cấp già, được vào ở
trong nhà
dưỡng lão ở Créteil . Cô lại nhờ một bác sĩ xin cho ông được cấp bảo
hiểm xã
hội trị bệnh miễn phí .
Dần dần giới yêu nhạc Paris biết ông có nơi ở, thường lui tới thăm hỏi
ông .
Một vài người muốn học nhạc, ông dạy miễn phí, từ đó ông thường sinh
hoạt văn
hóa với cộng đồng người Việt ở Patis .
Tuy nhiên vào năm 2001,
bác sĩ điều trị của ông (là người Việt Nam),
khám phá
ra ông bị ba thứ bệnh bất trị cực kỳ tàn bạo, nhưng ông đã 77 . Một
bệnh phải
uống thuốc đều đều, không đáng quan ngại . Còn hai bệnh thì với tuổi
77, các
bác sĩ chuyên khoa đều bó tay . Một trong hai bện đó nếu điều
trị bằng
thuốc
thì ông không chịu nổi . Một bệnh nữa điều trị bằng giải phẫu, thì ông
không
bác sĩ nào dám can thiệp . Nếu trị bằng hóa trị hay xạ trị thì e ông
qua đời
rất mau . Tuy nhiên các bác sĩ đều không cho ông biết, vì ông biết mình
bị hai
con ác quỷ đó hành hạ, thì thần trí ông sẽ hỗn loạn và qua đời sớm .
Tai vạ lại xẩy đến với ông : Năm 2005 ông bị ngã, gẫy chân phải đưa vào
một
bệnh viện chuyên về tay chân ở thành phố Pontault Conbault, cách Paris
18 cây
số . Sau hai lần giải phẫu, sức khỏe của ông suy xụp rất mau, bác sĩ
gia đình
xin cơ quan bảo hiểm xã hội cho ông được đi dưỡng bệnh tại một vùng khí
hậu tốt
tại miền trung nước Pháp . Sau bốn tháng dưỡng bệnh, ông trở về, nhưng
đi đứng
cực kỳ khó khăn .
Cô Thy Như với bác sĩ điều trị lại xin cho ông được tòa thị chính
(Mairie) và
cơ quan bảo hiểm xã hội chi phí cho ông :
- Mỗi tháng được một người tới giặt quần áo, dọn nhà, nấu ăn cho ông 50
giờ (2
giờ một ngày, trừ cuối tuần) .
- Hai ngày y tá tới tắm cho ông một lần .
- Tuần lễ hai lần chuyên viên tẩm quất (kinésisthérapeutre) tới nhà săn
sóc ông
.
Thấy tình trạng sức khỏe của ông ngày càng suy xụp, cô Thy Như có ý đưa
ông vào
một trung tâm giữ người tàn tật . Vì nếu ông ở một mình lỡ ra bệnh biến
chứng
thì sao ? Trung tâm này nằm giữa quận 13 . Mọi sự đang chuẩn bị thì một
biến cố
xẩy ra . Tháng 3 năm 2007 vì tuổi cao quên uống thuốc, ông bị ngã ngay
trong
phòng ngủ . Được chở vào bệnh viện Henri Mondor, do không bị thương
tích gì, ở
đây chuyển ông đến bệnh viện Les Vallées ở Brunoy, cách Paris 30 cây số
.
Xuất viện với sức lực quá yếu, quá mệt mỏi . Thân hữu của ông khuyên
ông nên về
sống với con cái, phòng khi ông không làm chủ được mình . Nhưng con ông
không
nhận bố vào nhà mình .
Vào trung tuần tháng tư 2008, ông đứng mở tủ lạnh, do sức yếu, ông ngã
ngồi
trong phòng, mông đau . Được đưa đi chụp quang tuyến X, không bị tổn
thương gì
. Bác sĩ điều trị cho ông uống thuốc trấn thống rất nhẹ . Mông hết đau,
nhưng
ông cảm thấy đau hông phải . Đến
trình độ này bác sĩ điều trị vẫn giữ
kín bệnh
hiểm nghèo của ông, không cho ai biết . Mà muốn cho biết cũng
không
biết ai mà
nói . Tuy nhiên khi cơn đau của ông quá ác liệt trong đêm, bác sĩ điều
trị cũng
đến chích cho ông mũi thuốc morphine . Hai lần .
Bác sĩ điều trị có yêu cầu
con gái ông nên ở cạnh ông . Nhưng bà này
bận chồng,
con không giúp gì được . Bà
yêu cầu bác sĩ viết thư gửi ông vào nhà
thương .
Bác sĩ điều trị gảng giải : cứ gọi xe hồng thập tự đưa vào, khi một
người bị
bệnh nặng, bất cứ ai cũng có thể đưa vào bệnh viện, không cần bác sĩ
điều trị
can thiệp . Trong quá khứ các con ông đã đưa ông vào bệnh viện 7 lần .
Có bao
giờ bác sĩ điều trị phải can thiệp đâu ?
Thế rồi con trai ông gọi xe hồng thập tự đưa ông vào bệnh viện . Bệnh
viện cũng
không làm được gì hơn là vào nước biển . Khi ông nằm nhà thương, bà vợ
cũ của
ông, một vài người con ông cũng vào nhà thương thăm ông . Người theo
dõi tình
trạng của ông vẫn là cô Thy Như . Cô loan báo cho giới thân hữu của ông
từng
diễn biến bệnh của ông . Cuối cùng ông qua đời vì hai căn bệnh hiểm
nghèo đã
quá lâu, khiến ông đi như ngọn đèn hết dầu .
LAN HƯƠNG
* Xin
bấm vào đây để đọc : Thơ
của con gái Cố Nhạc sĩ Trịnh Hưng
|
|