|
- LỄ TƯỞNG NIỆM NHÀ
CÁCH MẠNG TRƯƠNG TỬ ANH TẠI PARIS NGÀY 15.12.2007
Thúy
Diễm
Năm nay, đặc khu Hoàng Xuân Tửu (Pháp) tổ
chức lễ tưởng niệm nhà cách mạng Trương Tử Anh tại số 35 Rue Roger
Girodit, thành phố Alfortville, cách Paris chừng 4 cây số về phía Nam.
Đặc biệt năm nầy, ban tổ
chức chỉ gởi một thư mời một số thân hữu đến dự trong vòng thân mật.
Đúng 15 giờ ngày thứ bảy 15.12.2007, ông Nguyễn Sơn, người điều khiển
chương trình mở đầu bằng nghi thứ chào Quốc Kỳ, Đảng Kỳ và Mặc Niệm
truy điệu những anh hùng liệt sĩ đã bỏ mình vì tổ quốc.
Ông Dương Hồng Cách, bí thư
Đặc Khu Hoàng Xuân Tửu chào mừng quan khách và nói qua về ngày lễ nhà
cách mạng Trường tử Anh hằng năm.
Ô.
Dương Hồng Cách, bí thư đặc khu Hoàng Xuân Tửu
Kính thưa Qúy Vị tham dự,
kính thưa các Đồng Chí,
thay mặt toàn thể anh chị
em Đại Việt Cách Mạng Paris, chúng tôi xin thành thật cám ơn Qúy vị đã
đến đây cùng chúng tôi dự lễ giổ người anh cả vô cùng quý mến của chúng
tôi là Đảng Trưởng Trương Tử Anh. Trong khoảng thời gian nầy khoảng 60
năm về trước, người thanh niên trẻ tuổi Trương Tử Anh đã ra đi biệt
tích, hy sinh cuộc đời ngắn ngủi của mình cho lý tưởng tự do, cho độc
lập dân tộc. Trương Tử Anh không những là anh cả của toàn thể gia đình
Đại Việt mà con là một nhân tài xuất sắc của giòng giống Lạc Hồng. Ông
đã khai phá ra thuyết Dân Tộc Sinh Tồn, một chủ thuyết của nhân sinh
quan, của hệ thống tư tưởng khoa học đi từ thực tiển con người để
phục vụthực tiển con người để xây dựng một xã hội trong đó con
người được sống tự do dân chủ và sung mãn. Nói đến dân tộc chúng ta
không thể không nói đến tình thương. Nói đến sinh tồn chúng ta không
thể quên hợp quần đoàn kết, tương thân tương trợ, nói khác đi, chủ
nghĩa Dân Tộc Sinh Tồn hoàn toàn xung khắc với chủ nghĩa Mác-Lê, chỉ
dựa vào đấu tranh giai cấp làm nền tảng suy luận, dựa vào chia rẽ hận
thù chuyên chính độc tài làm phương thức cai trị. Chế độ chính trị dựa
vào chủ nghĩa Mác-Lê đi ngược lại đà tiến hóa của nhân loại là một đe
dọa lớn cho sự sinh tồn của dân tộc. Một khi chúng tôi đã lấy chủ nghĩa
Dân Tộc Sinh Tồn làm nền tảng lý luận và hành động, theo tôi nghĩ, một
người cán bộ Đại Việt chân chín , cho dù ở hệ phái nào đi nữa cũng
không thể nào thỏa hiệp, đồng lõa với những kẻ đang dày xéo quê hương ,
đang ra tay lũng đoạn cộng đồng người Việt ở hải ngoại tổ chức bóc lột
và sống giàu sang trên xương máu của đồng bào. Ý thức được trách nhiệm
noi theo gương của tiền nhân, chúng tôi, Đại Việt Cách Mạng Đảng Paris
đã và tiếp tục làm trọn vẹn phần vụ của mình bên cạnh Qúy vị, bên cạnh
các đoàn thể tổ chức đấu tranh trong tình dân tộc, trong tình huynh đệ
anh em, chúng ta chắc chắn sẽ thành công. Xin cám ơn Qúy Vị.
Trong
phần dâng hương trước bàn thờ nhà cách mạng Trương Tử Anh, chúng tôi
nhận thấy đồng chí niên trưởng Đại Việt Cách Mạng Đảng của đặc khu
Paris, đồng chí bí thư đặc khu, Đại diện gia đình Đại Việt và các thân
hữu của Cách Mạng Đảng…ông Tổng Thư Ký Văn Phòng Liên Lạc Cộng Đồng
Người Việt tại Pháp và toàn thể quan khách có mặt trong buổi lễ.
Tiếp
nối chương trình, ông Nguyễn
Sơn đại diện cho anh em Đại Việt Cách Mạng Đảng và là người
điều khiển chương trình lên diễn đàn trình bày tiểu sử và quá trình
hoạt động của nhà cách mạng Trương Tử Anh.
Ô.
Nguyễn Sơn
Kính thưa Quý Vị,
Lịch sử dân tộc Việt Nam với bốn ngàn năm văn hiến cũng là bốn ngàn năm
đấu tranh để sinh tồn.
Vào tiền bán thế kỷ 20, xã hội Việt Nam bị tràn ngập bởi các tư tưởng
Đông Tây kim cổ và dân tộc đang chịu sự tủi nhục dưới ách thống trị của
thực dân Pháp trong khung cảnh của toàn thế giới đang sôi sục vì các
mâu thuẫn về quyền lợi và ý thức hệ. Các dân tộc đều tìm mọi cách nắm
lấy cơ hội vươn lên dành sự sống.
Trước tình hình đó, một tập thể thanh niên, kế thừa truyền thống kiên
cường bất khuất của tổ tiên, noi theo tiếng gọi thiêng liêng của các
đấng anh hùng, liệt sĩ trong những thập niên trước, đã cùng nhau thề
nguyền, kết hợp, quyết tâm đưa dân tộc ra khỏi cảnh suy vong.
Một thanh niên trẻ tuổi, tài trí lỗi lạc, chưa đầy 25 tuổi, được bạn
hữu tín nhiệm, mến phục, đứng ra chịu trách nhiệm thành lập một đảng
cách mạng.
Người thanh niên đó là nhà cách mạng Trương Tử Anh, Ðảng cách
mạng đó là Ðại Việt Quốc Dân Ðảng.
Rút kinh nghiệm từ các tổ chức đi trước, Đại Việt Quốc Dân Đảng đã được
nuôi dưỡng bằng một chủ thuyết đầy dân tộc tính đó là chủ thuyết Dân
Tộc Sinh Tồn do chính nhà cách mạng Trương Tử Anh là tác giả.
Trong Tuyên Cáo Quốc Dân
năm 1939, nhà cách mạng Trương Tử Anh đã dõng dạc tuyên bố :
Nước Đại Việt ta muốn trở nên hùng mạnh, chiếm một địa vị sáng láng
dưới ánh mặt trời và xứng đáng với những thiên tính sẵn có của dân tộc
ta, thì phải mau giải quyết hai vấn đề thiết yếu :
- Giải phóng quốc gia,
- Cải tạo xã hội.
Đối với việc giải phóng quốc gia, chúng ta không thể tin tưởng một cách
mê muội là có một dân tộc nào vì lòng vị tha, vì chủ nghĩa cao thượng
mà hy sinh xương máu của nòi giống họ để mang sự độc lập trả cho ta.
Chúng ta phải nhận thức rằng trên lập trường quốc tế, giữa các quốc gia
chỉ có quyền và lợi mà thôi. Mọi hành động của nước này đối với
nước khác không ngoài mục đích ấy. Quốc dân phải hiểu rỏ rằng: Lấy lại
nền độc lập của non sông Đại Việt là bổn phận thiêng liêng của người
Việt. Chỉ có ta mới thực sự vì sự sống còn, vì hạnh phúc của ta mà
thôi. Ỷ lại vào người, tin ở người là dắt nhau vào con đường diệt
vong…..
Hai tiếng Đại Việt nêu cao cái ý chí tự cường tự lập và cái hùng khí
muốn cho quốc gia mạnh lên và phồn thịnh mãi mãi.
Ba chữ Quốc Dân Đảng chứng
tỏ rằng Đảng này không phải của riêng giới nào, mà là của toàn thể dân
tộc.
Quốc Dân Đại Việt !
Lúc này là lúc phải đoàn kết chặt chẽ, phải chiến đấu hăng hái. Chiến
đấu cho đến bao giờ cảnh tượng hoàn toàn độc lập xuất hiện trên giang
sơn Hồng Lạc.
Thưa quý vị , sau đây
chúng tôi xin tóm tắt tiểu sử của nhà cách mạng Trương Tử Anh.
Ông Trương Tử Anh là người sáng lập và lãnh đạo Đại Việt Quốc Dân Đảng,
đồng thời cũng là người khai sáng ra Chủ Thuyết Dân Tộc Sinh Tồn làm
kim chỉ nam cho công cuộc tranh đấu. Ông tên thật là Trương Tử Anh, tên
lúc thiếu thời là Trương Khán, bí danh của ông là Phương, thường được
các đồng chí trìu mến gọi là Anh Cả Phương.
Ông sinh năm 1914 (Giáp Dần), là con đầu trong một gia đình có mười
người con. Thân phụ là cụ Trương Bội Hoàng; thân mẫu là cụ bà Nguyễn
Thị Miêng. Chánh quán ở thôn Mỹ Thạnh (Trung), xã Hòa Phong, quận Tuy
Hòa (Hiếu Xương), tỉnh Phú Yên.
Chịu ảnh hưởng của truyền thống gia đình, Ông tham gia hoạt động cách
mạng từ lúc còn niên thiếu ở quê nhà. Năm 1934, Ông ra Hà Nội tiếp tục
việc học và cũng để nghiên cứu thêm về các triết thuyết, vác chủ nghĩa
chính tri.. Trong các tiểu luận viết từ năm 1935, Ông khẳng định:
"Những triết thuyết, những chủ nghĩa chính trị đương thời đều không
thích hợp với dân tộc Việt Nam và đều có sai lầm".
Ngày 10 tháng 12 năm 1938, Ông công bố một hệ thống tư tưởng về triết
học và chính trị, đó là Chủ Nghĩa Dân Tộc Sinh Tồn.
Năm 1939, Ông tuyên bố bản Tuyên Ngôn thành lập Đại Việt Quốc Dân Đảng,
và được toàn thể các sáng lập viên suy cử làm Đảng Trưởng. Đại Việt
Quốc Dân Đảng, chọn Chủ Nghĩa Dân Tộc Sinh Tồn làm nền tảng lý thuyết
cho công cuộc đấu tranh cách mạng.
Dưới sự lãnh đạo của nhà cách mạng Trương Tử Anh, chỉ trong thời gian
ngắn, Đại Việt Quốc Dân Đảng đã xây dựng các cơ sở Đảng ở khắp ba miền
(Bắc, Trung, Nam) và cả Ai Lao, Cao Miên. Trong thời gian này, Ông bị
nhà cầm quyền của thực dân Pháp bắt giữ hai lần, và lần giam thứ hai đã
được lực lượng chìm của Đảng giải thoát.
Năm 1944, Ông phái hai Đảng viên cao cấp phối hợp cùng các lãnh tụ Đại
Việt Quốc Xã Nguyễn Xuân Tiếu, Đại Việt Duy Dân Lý Đông A và Đại Việt
Dân Chính Nguyễn Tường Tam thành lập một mặt trận duy nhất là Đại Việt
Quóc Gia Liên Minh.
Tháng 10 năm 1944, Ông củng cố chiến khu Kép (Bắc Giang), thành lập
thêm chiến khu và trường Võ Bị Lạc Triệu, nằm giữa hai tỉnh Bắc Ninh và
Hải Dương.
Tháng 4 năm 1945, Ông chính thức gởi một phái đoàn ngoại giao sang
Trung Hoa Dân Quốc, gồm có Nguyễn Tiến Hỷ, Đặng Vũ Trứ, Phạm Khải Hoàn.
Phái đoàn nầy còn có nhiệm vụ lo việc hợp nhất giữa các đoàn thể cách
mạng Việt Nam lưu vong tại Trung Quốc với Đại Việt Quốc Dân Đảng đang
hoạt động trong quốc nội. Cũng trong thời gian nầy, Ông cử nhiều cán bộ
vào miền Nam phối hợp với xứ bộ miền Nam thành lập chiến khu và bộ đội
An Điền.
Tháng 9 năm 1945, Ông đưa ra kế hoạch bốn điểm nhằm chống lại sự gian
trá của Việt Minh Cộng Sản trong việc bầu cử Quốc Hội và thành lập
Chính Phủ Liên Hiệp :
1. Phát động phong trào toàn dân bất hợp tác với Việt Minh Cộng Sản.
2. Tách rời Bảo Đại ra khỏi Việt Minh Cộng Sản và vô hiệu hóa Quốc Hội
bù nhìn của chúng.
3. Thành lập một Trung Tâm Chính Trị Hải Ngoại để yểm trợ cho cuộc
chiến đấu chống Thực Dân và Cộng Sản ở quốc nội.
4. Củng cố các chiến khu, tăng cường khối Quốc Dân Quân, mở rộng địa
bàn hoạt động.
Tháng 10 năm 1945, Ông kết hợp các đoàn thể cách mạng Quốc Gia thành
lập Mặt Trận Quốc Dân Đảng. Ông được bầu giữ chức vụ Chủ Tịch, lãnh tụ
Vũ Hồng Khanh giữ chức vụ Tổng Thư Ký, lãnh tụ Nguyễn Tường Tam giữ
chức vụ Bí Thư Trưởng. Cùng thời gian này, Ông biệt phái ông Nguyễn Tôn
Hoàn trở về Nam với nhiệm vụ tách rời các lực lượng cách mạng Quốc Gia
ra khỏi Mặt Trận Việt Minh, đồng thời cử Tướng Phạm Cao Hùng tăng cường
cho Quân Ủy Miền Nam.
Tháng 12 năm 1945, Ông thành lập trường Lục Quân Yên Bái (Chapa- Yên
Bái), chiến khu Di Linh ở Thanh Hóa và quy tụ các lực lượng quân sự của
các đảng phái Quốc Gia chống Cộng thành lập quân đội của Mặt Trận Quốc
Dân Đảng, tức là Quốc Dân Quân.
Sau khi gởi phái đoàn ra hải ngoại (hạ bán niên năm 1946) để thành lập
Trung Tâm Chính Trị Hải Ngoại, Ông vẫn bí mật hoạt động tại Hà Nội,
điều khiển các cơ sở Đảng chiến đấu chống Cộng Sản và Thực Dân, cho đến
khi quân đội Pháp tấn công Hà Nội (ngày 19 tháng 12 năm 1946) thì Ông
mất tích.
Kính thưa quy vị
Sau khi miền Nam mất, những đảng viên Đại Việt lưu vong ra hải ngoại,
hay còn trong nước, dù hệ phái này hay hệ phái khác vẫn là những chiến
sĩ kiên cường trên mặt trận chống Cộng. Tân Đại Việt dưới sự lãnh đạo
của Giáo Sư Nguyễn Ngọc Huy thành lập Liên Minh Dân Chủ, Đại Việt Cách
Mạng dưới sự lãnh đạo của Kỹ sư Hà Thúc Ký thành lập Mặt Trận Việt Nam
Tự Do. Thế hệ trẻ hơn, Đại Tá Võ Đại Tôn, một đảng viên Đại Việt cũng
thành lập Tổ chức Liên Minh Quang Phục, tất cả đều là những đoàn thể
đấu tranh có thực lực ở hải ngoại.
Trong thế đấu tranh chung, dù thống hợp hay tách rời, những nỗ lực của
tất cả đảng viên Đại Việt dù ở đâu cũng hướng về trong nước, phát triển
củng cố ở hải ngoại. Trong lòng của mỗi đảng viên Đại Việt chắc
chắn vẫn thắp sáng niềm tin một ngày nào đó, những người Đại Việt
sẽ phải ngồi chung với nhau, tay trong tay, mắt cùng hướng về phía
trước. Cuộc đấu tranh của dân tộc, đã kéo dài quá lâu, đến ngày hôm
nay, có lẽ tất cả mọi đảng viên Đại Việt, dù hệ phái này hay hệ phái
khác, thế hệ già hay thế hệ trẻ. Tất cả, dù không nói ra, ai ai có lẽ
cũng phải thấy rằng, muốn chiến thắng CSVN thì phải làm gì ? Một trong
những điều căn bản của chủ nghĩa Dân Tộc Sinh Tồn nêu lên đó là Hợp
Quần. Trong đấu tranh không hợp quần, không đoàn kết thì không thể có
đấu tranh hữu hiệu. Trong cuộc thăng trầm của lịch sư,û Đại Việt cũng
thăng trầm, nhưng tin tưởng, ngày sáng lạng của Đại Việt, thế đấu tranh
và đoàn kết cao độ của Đại Việt của thời kỳ sáng lập sẽ đến trong một
ngày không xa. Có như vậy mới không phụ niềm tin của đảng viên và đồng
bào Việt Nam.
Như chúng ta đã biết, ngày 02.12.2007, Quốc Vụ Viện Trung cộng đã công
khai tuyên bố một số quần đảo trong đó có Hoàng Sa, Trường Sa thuộc chủ
quyền của TC và đã thành lập huyện Tam Sa đặt dưới sự quản lý hành
chánh của tỉnh Hải Nam. Như vậy ngoài kẻ nội thù là bè lũ bán nước VC,
nay chúng ta có thêm kẻ ngoại thù xâm lăng Trung Cộng. Với những biến
chuyển trầm trọng hiện nay, ngưới Việt Tự Do tại hải ngoại chúng ta
phải quyết tâm hơn nữa, dẹp bỏ mọi tỵ hiềm, mọi khác biệt trong đường
lối để chung tay với đồng bào quốc nội đập tan bè lũ cầm quyền bán nước
Hà Nội và đấu tranh đòi lại những phần đất của tổ tiên chúng ta để lại
mà kẻ thù truyền kiếp Trung Cộng đã và đang xâm chiếm.
Để có đủ khả năng bảo vệ giang sơn của cha ông để lại, toàn dân Việt
Nam phải đoàn kết thành một khối. Sự đoàn kết này chỉ có thể đạt
được trong môi trường sinh hoạt dân chủ, nhân quyền được tôn trọng, và
nhân phẩm con người được đề cao. Chỉ có thế toàn dân mới ngồi lại
được thành một khối trước hiểm hoạ ngoại xâm.
Nhất định ngày tươi sáng
của dân tộc phải có, của Đại Việt phải có, nhà cách mạng Trương Tử Anh
và hàng trăm, hàng ngàn chiến sĩ Đại Việt đã hy sinh nằm xuống trong
suốt chiều dài lịch sử Đảng nhất định không phải chỉ là những hy
sinh vô nghĩa. Xin cầu nguyện cho đất nước, cho dân tộc sớm có ngày
tươi sáng. Cầu mong cho tất cả đảng viên Đại Việt tưởng nhớ đến
công lao, sự hy sinh của những thế hệ đàn anh đi trước, tiếp tục kiên
cường trên các mặt trận đấu tranh cho tự do dân chủ Việt Nam và sớm
đoàn kết nhau chặt chẽ hơn trong cuộc đấu tranh chung của dân tộc.
Tiếp
đến, cựu đại tá Nguyễn Phúc
Tửng, Tổng Thư Ký Văn Phòng Liên Lạc lên diễn đàn chào mừng ngày
lễ giỗ, ca tụng công sức mà nhà cách mạng Trương Tử Anh đã ra công đóng
góp cho đất nước đồng thời đề cập đến những cố gắng của vai trò Văn
Phòng Liên Lạc mục đích kết hợp các đảng phái, hội đoàn và cá nhân ngồi
chung lại với nhau để đương đầu với kẻ thù đang ở thế mạnh trên lãnh
thổ nước Pháp. Ông phát biểu :
Thưa Anh Chị, thật ra tôi
không có điều gì để nói vì đây là lần đầu tiên tôi u naphát biểu trong
dịp tham dự lễ tưởng niệm nhà cách mạng Trương Tử Anh mặc dù
trước đây có lần tôi đã tham dự lễ giỗ do Ông Hứa Vạng Thọ tổ chức.
Cá nhân tôi thì tôi đã theo dõi lịch sử, sinh hoạt của các đảng
phái từ năm 1930 những năm sau nầy. Tại sao tôi đề cập đến năm 1930, vì 1930 là một cái mốc cách mạng của Việt
Nam Quốc Đảng và kểt từ đó các phong trào, đảng phái Việt Nam
nổi lên chống Pháp nhưng vì lý do nầy hay lý do khác không đồng ý với
nhau một vài khía cạnh nào đó...Tuy có vài cách biệt về đường lối đấu
tranh, nhưng chúng ta chỉ có một kẻ thù đó là Đảng Cộng sản Việt Nam.
Tôi chỉ mong những đảng phái ngồi chung lại với nhau trong giai đoạn
cực kỳ quan trọng nầy, như thế mới đủ sức đương đầu với kẻ thù chung
của chúng ta. Cuộc đấu tranh chống kẻ thù ngày hôm nay không phải
riêngcho một đảng, một hệ phái mà tầt cả là bổn phận và trách
nhiệm chung của mọi người Việt Nam chúng ta từ trong nước ra đến hải
ngoại.
Sự đoàn kết ngày hôm nay thật cần thiết trong tinh thần tương kính lẫn
nhau, trong tinh thần dân chủ để tạo một sức mạnh hầu có thể giải thể
chế độ Cộng sản trong một ngày rất gần đây.
Tiếp
nối phần phát biểu, ông Anh
Huy, một thân hữu của Đại Việt, lên diễn đàn tiếp tục chương
trình bằng một đề nghị là nghiên cứu và phối hợp hai thuyết Tam
Dân Chủ Nghĩa và Dân Tộc Sinh Tồn hầu bổ túc cho nhau để làm nền tảng
cho một cuộc cách mạng chống lại chủ nghĩa Cộng sản đồng thời tạo điều
kiện thiết thực để đáp ứng nhu cầu cấp thời từ tinh thần đến vật chất
mà người dân Việt Nam đang mong đợi. Ông cho rằng Việt Nam muốn tồn tại
và phát triển phải được xóa hẳn tận gốc mầm mống Cộng sản và phải xây
dựng một chủ thuyết mới, ông góp ý :
Tôi là người đi sau và
không nằm trong một hệ thống đảng phái nào nhưng cho phép tôi thưa với
quý vị như thế nầy : Chủ thuyết
Cộng sản đang bị phá sản thì chúng ta cần kết hợp hai chủ thuyết Tam
Dân Chủ Nghĩa và Dân Tộc Sinh Tồn thành một chủ nghĩa mới đầy đủ tầm
vóc.
Quý vị đã thấy Tam Dân Chủ Nghĩa phát động vào thời
phong kiến nhà Thanh, trình độ người dân lúcbấy giờ chưa có ý
niệm về những quyền căn bản của con người, cho nên tiên sinh Tôn Văn
mới đưaTam Dân Chủ Nghĩa. Cũng như vào năm 1920 đất nước mình đang nằm
dưới ách đô hộ của Pháp thì nhà cách mạng Trương Tử Anh nghĩ đến chủ
nghĩa sinh tồn cho dân tộc Việt Nam. Và cũng vào thời điểm nầy chủ
thuyết Cộng sản lại xuất hiện thích hợp với hoàn cảnh đất nước
dưới ách thống trị ngoại bang, nhưng bây giờ, chủ thuyết Cộng sản đã
lỗi thờ nhưng vẫn cố bám lấy để làm bình phong cai trị và bóc lột dân
chúng. Người dân Việt hiện tại không có dân quyền, không có dân chủ,
không có dân sinh thì tại sao chúng ta không áp dụng Tam Dân Chủ
Nghĩa để đem lại những điều cần thiết cho dân tộc Việt Nam.
Kết luận chúng ta
cần phối hợp hai chủ thuyết Tam Dân và Sinh Tồn là một điều rất cần
thiết để đem lại tự do, dân chủ, ấm no và hạnh phúc cho toàn dân Việt
Nam ! Nếu quý vị trưởng thượng thấy được những điều lợ và, bổ ích
thì xin phát động lời đề nghị của tôi để kết hợp tất cả anh em cùng
đứng vào một chiến tuyến.
Đến
lượt ông Hứa Vạng Thọ, thuộc
Gia Đình Đại Việt tâm tình cùng anh em :
Kính thưa Quý vị, thưa
quý đồng chí.
Ông Anh Huy nói rất đúng,
nhưng trước đây, vào năm 1945 Đại Việt và Việt Nam Quốc Dân Đảng đã
tranh đấu chung với nhau trong Mặt Trận Quốc Dân Đảng , nhưng sau đó vì
những di biệt trong phương thức hoạt động nên đã phải tách ra.
Hiện nay, Chủ nghĩa Tư Bản đã xâm nhập toàn cầu, chẳng những trên
lý thuyết mà ngay cả hành động, như chúng ta đã thấy, những đại công ty
tư bản đã vượt ra khỏi phạm vi lãnh thổ mình để tìm nguồn nguyên liệu
và nhân công rẻ. Những cuộc chiến hiện tại không phải còn nhân danh
danh dự quốc gia dân tộc gì nữa mà chỉ là những cuộc chiến tranh quyền
lợi vật chất (dầu lửa, ví dụ…). Ngay đến cơ quan tình báo Mỹ là
CIA cũng giao cho tư nhân đấu thầu phụ trách.
Đối với người Việt Nam
chúng ta, muốn duy trì sự sống còn của quốc gia dân tộc chỉ còn lại một
con đường phải chọn là áp dụng chủ nghĩa Dân Tộc Sinh Tồn, chủ thuyết
nầy đã bao gồm những ý niệm Dân Tộc, Dân Sinh và Dân Quyền của
chủ Nghĩa Tam Dân . Ngoài ra còn một vấn đề nữa, gọi là để thích ứng
với hoàn cảnh mà Dân Tộc Sinh Tồn đã đề cập đến : Đó là xu hướng biến cải nhờ dó mà Dân Tộc
mới có thể trường tồn được.
Một điều xin ghi
nhận thêm, Cộng sản Việt Nam là nguyên
nhân của sự nghèo đói và một khi Cộng sản thoái hóa thì tự nhiên đất
nước chúng ta sẽ trở nên giàu mạnh, đó là một sự thật đơn giản
mà nhiều người lầm lẫn giữa hậu quả ( nghèo đói) và nguyên nhân( Cộng
Sản vn). Tiếp tay hay « hòa hợp,
hoà giải « với Cộng Sản để chống nghèo đói là một diều nghịch lý.
Vì còn Cọng Sản là còn nghèo đói. Chính Cọng Sản làm cho người dân
nghèo đói để dễ bề kiểm soát và cai trị họ Tóm lại việc trước mắt là
chấm dứt chế độ Cộng sản thì Việt Nam không còn nghèo đói và lạc hậu
nữa.
Xin cám ơn quý vị, xin
cám ơn các đồng chí.
Để kết
thúc chương trình lễ tưởng niệm nhà cách mạng Trương Tử Anh năm nay,
ông Nguyễn Sơn mời nhà văn Đinh
Lâm Thanh, một thân hữu của Đại Việt, lên trình bày đề tài ‘Con
Đường Chúng Ta Đi’.
Kính thưa Anh Chị,
Tôi được ông Bí Thư Đặc Khu Hoàng Xuân Tửu yêu cầu trình bày một đề tài
liên quan đến vấn đề tranh đấu, nhưng với thời gian ấn định là 15 phút,
tôi chỉ đủ thời giờ để tóm tắt vài điểm chính trong bài ‘Con Đường
Chúng Ta Đi’. Nói chuyện lần nầy không mang tính cách trịnh trọng của
một bài diễn văn hay một bài tham luận chính trị mà xin phép tâm tình
với anh chị trong tinh thần giữa những người cùng chiến đấu trên một
chuyến tuyến.
Kính thưa anh chị, chắc hẳn chúng ta vẫn còn nhớ, khi bước chân xuống tàu vượt biên hay lên
phi cơ lìa xa tổ quốc, trong thâm tâm mỗi người chúng ta đều ao ước một
ngày về, một ngày mà người tỵ nạn sẽ cùng toàn dân trong nước vùng dậy
tranh đấu để giải phóng quê hương thoát khỏi chế độ Cộng sản hầu
đem lại tự do, dân chủ, dân quyền và hạnh phúc ấm no cho người dân. Mục
tiêu tranh đấu của chúng ta là, tập đoàn Cộng sản phải hoàn toàn bị
tiêu diệt và chúng ta dứt khoát chọn con đường Tự Do để cứu dân tộc
thoát khỏi xiềng xích của chế độ Cộng sản độc tài đã bần cùng hóa, ngu
muội hóa và nô lệ hóa dân để cai trị.
Vậy trước tiên phải dứt
khoát minh đinh lập trường con đường đang đeo đuổi : Một
khi lý tuởng của chúng ta đã rõ ràng là phải đánh đổ bạo quyền Hà
Nội thì hành động chống Cộng phải nhiệt tình và liên tục, không lưng
chừng hay quay chiều đổi hướng vì một quyền lợi vật chất nào đó, không
mượn con đường chính trị để mưu cầu lợi ích, vinh thân phì gia cho gia
đình, cá nhân hay phe nhóm.
Việc chống Cộng đòi hỏi
phải rõ ràng, thiết thực và hiệu quả. Muốn vậy thì cần phân định làn
ranh Quốc-Cộng thật minh bạch, không thể lẫn lộn trắng đen. Tự
Do và Cộng sản như nước với lửa không bao giờ chung mâm chung chiếu,
cũng không thể nhập nhằng hòa giải hòa hợp với kẻ thù để xây thêm nền
móng vững chắc cho chế độ Cộng sản đồng thời chấp nhận đường lối cai
trị khát máu cũng như hợp thức hóa của cải tài sản mà chúng đã bóc lột
của người dân.
Vậy để hành động chống
Cộng được hiệu quả, cần ghi nhận một điều : Con đường tranh đấu bao giờ
cũng gian nan vất vả, nếu muốn đạt được thắng lợi, cần phải sáng
suốt nhắm thẳng mục đích, chọn con đường chính trực và lương thiện để
tiến tới. Không thể lương lẹo theo đường tắt, móc ngoặc hoặc đi đêm với
địch để tìm điểm tựa tiền bạc, quyền lực và phương tiện, như vậy
những ai có hành động mờ ám sẽ trở thành kẻ đâm sau lưng người
bạn đường. Hơn nữa việc chống Cộng
không phải độc quyền cho cá nhân, đoàn thể hay một đảng phái nào mà là
bổn phận của tất cả mọi người. Vậy phải hổ trợ nhau, tạo thế
mạnh để cùng tiến tới một lượt. Trên cùng chuyến tuyến không thể thọc
gậy bánh xe người bên cạnh, xô ngã bạn đồng hành, bôi xấu chụp mũ bạn
bè đồng đội để chen lên hàng đầu, giành giựt về đích trước, mưu đồ lập
công riêng cho cá nhân, gia đình và phe nhóm…
Cần phải ghi nhận,
việc chống Cộng là trách nhiệm của tất cả mọi người, không thụ động,
không tiêu cực mà cần phải chủ động trong giai đoạn cuối cùng nầy.
Tùy môi trường, khả năng và hoàn cảnh để góp công, góp sức, có như vậy
mỗi ngưòi trong chúng ta sẽ thắp lên một ngọn nến nhỏ, thì hàng vạn,
hàng triệu ngọn nến sẽ soi sáng cả một bầu trời, nhờ đó mà kẻ thù của
chúng ta, bọn cò mồi đón gió trong cộng đồng cũng như toàn thế giới sẽ
thấy rõ con đường chính nghĩa của chúng ta đang đi.
Phải nghiên cứu trước mỗi
hành động để lúc ra tay khỏi rơi vào mê hồn trận của kẻ thù đang giăng
ra. Sách lược của Cộng sản bao giờ cũng nhập nhằng, lợi dụng và tráo
trở, chúng tung hỏa mù, che mặt dấu tên để dụ dỗ, lôi kéo những ai hời
hợt hấp tấp chạy theo. Tôi xin đơn cử một vần đề nóng bỏng hiện
nay là việc Trung Cộng chiếm hai đảo Hoàng Sa và Trường Sa của chúng
ta. Với tinh thần yêu nước cao độ, tất cả đều đau lòng trước cảnh nước
mất nhà tan, đã xuống đường ở hải ngoại và ủng hộ các cuộc biểu tình
tại quốc nội. Cũng vì quá nhiệt tâm đôi lúc chúng ta đã vô tình đi đúng
kế hoạch của Cộng sản tung ra. Cộng Sản Việt Nam đã khôn khéo chuyển
mủi dùi chống đối vào quân ngại xâm Trung Cộng để khỏa lấp tội dâng đất
dâng biển cho quan thầy bằng giấy trắng mực đen. Tại sao chúng ta không biểu tình trước tòa
đại sứ Việt Cộng kết tội kẻ bán đất bán nước mà tập trung trước sứ quan
Trung Cộng ? Không đập kẻ bán đất rước giặc vào nhà mà lại chú tâm
đá đảo người mua hoặc được dâng hiến ! Điều sai lầm nầy,
với trò ma giáo tuyên truyền và truyền thông của Cộng sản, chúng sẽ
tung tin ra rằng, người Việt từ Quốc Nội ra đến Hải ngoại đều đồng loạt
bắt tay nhau đứng lên kết án Trung Cộng chiếm đất…Từ đây, chúng ta đã
thấy hai điểm nhập nhằng có lợi cho Cộng sản : Khỏa lấp tội bán
nước của chúng và rêu rao rằng quốc nội và hải ngoại bắt tay nhau để
chống ngoại xâm trong tinh thần hòa giải hòa hợp dân tộc. Nhân tiện
đây, tôi cũng xin thông báo đến anh chị, Việt Cộng sẽ tổ chức một cuộc
biểu tình trước tòa đại sứ Trung Cộng tại Paris dưới danh nghĩa Du Sinh
Việt Nam chống Trung Cộng chiếm hai đảo Hoàng Sa và Trường Sa. (Du Sinh
và bọn nằm vùng sẽ biểu tình với độc nhất cờ Đỏ Sao Vàng). Mời anh chị
vào website của Việt Cộng
www.diendan.daugau.com để xem các chỉ thị tòa đại sứ Việt Cộng
ra lệnh rất chi tiết cho Du Sinh Việt Nam tổ chức cuộc biểu tỉnh trong
một vài ngày sắp đến thì sẽ thấy rõ kế hoạch của chúng.
Đến đây, để chấm dứt phần
nói chuyện của tôi, tôi xin đưa ra vài nhận xét là chúng ta đã chuẩn bị
gì cho tương lai ?
Theo nhận xét của tôi, một
số đảng phái đoàn thể cũng cá nhân nghĩ rằng cờ đã đến tay, họ rầm rộ
chuẩn bị cho một cuộc đổi đời. Nhưng hành trang là cái gì để gầy
dựng lại đất nước một khi chế độ Hà Nội bị hạ bệ ? Đảng Cộng sản
đã để lại cho Việt Nam một gia tài rách nát tang thương sau 60 cai trị
bởi một nhóm người dốt nát và tham nhũng. Mai đây khi giành lại đất
nước, nếu không có một chính nghĩa trong sáng, một lập trường vững chắc
và nhất là một chương trình hành động thiết thực, thì đất nước cũng rơi
vào tình trang hổn độn và tồi tệ như dưới thời Cộng sản hiện tại. Có
thể nói, cầm quân mà sai lầm là giết cả một binh đoàn, lãnh đạo sai lầm
là giết cả chế độ và làm văn hóa mà sai lầm thì xem như giết cả một dân
tộc. Nếu làm chính trị mà không có lý tưởng, không có kế hoạch, không
có sách lược thì chẳng khác gì một người đi biển không có địa bàn, để
rồi đưa đất nước đến tình trạng hổn độn, bất ổn chính trị, kinh tế yếu
kém sẽ kéo dài hàng chục năm nữa !!!
Tôi xin mở một dấu ngoặc,
ngoại bang, tôi nói Mỹ, Châu Âu, không phải là thế lực chính đóng vai
trò nghiên cứu, chỉ huy và ra lệnh cho chúng ta trong việc tranh đấu và
giải phóng dân tộc. Họ có thể giúp chúng ta trên phương diện
tinh thần hợp tác và yểm trợ nguyên vật lực. Đừng xin xỏ, ỷ lại và
trông chờ đèn xanh bất kỳ từ một thế lực nào. Hãy hành động và xử dụng
khả năng khối óc cũng như bầu nhiệt huyết của chúng ta để mai đây giải
phóng xong đất nước, chính quyền mới không thể hoàn toàn bị lệ thuộc
vào bất cứ quyền lực bên ngoài.
Tóm lại, muốn đánh đổ chế
độ Cộng sản và gầy dựng lại đất nước, chúng ta cần :
- Một
lý tưởng chống Cộng đứt khoát, trong sáng và nhiệt tình để làm nền tảng
cho việc tranh đấu.
- Một tinh thần đoàn kết mạnh mẽ giữa cá
nhân, đoàn thể, đảng phái từ trong nước ra đến hải ngoại để rút ngắn
con đường chúng ta đang đi..
- Một kế hoạch cấp thời để hổ trợ đồng bào
trong nước đứng dậy đánh đổ bạo quyền Cộng sản.
- Một kế hoạch ổn định xã hội, giữ
an ninh trật tự để bảo vệ dân trong buổi giao thời cũng như những
ngày đầu cách mạng thành công.
- Và nhất là một chương trình lâu dài để
tái thiết Việt Nam thời hậu chiến.
Kính thưa anh chị, năm
điều cần thiết tôi nêu ra trên đây trên có thể tìm thấy trong chủ
thuyết Dân Tộc Sinh Tồn của nhà Cách Mạng Trương T ử Anh, và sau
đây tôi hân hạnh giới thiệu vài nét về hai quyển sách gối đầu giường
của những người đang tranh đấu cho Tự Do Dân Chủ Việt Nam. ‘ Chủ Nghĩa
Dân Tộc Sinh Tồn’ là một hệ thống tư-tưởng về triết học và chính trị do
nhà cách mạng Trương Tử Anh công bố ngày 10.2.1938. Nhân dân Việt Nam
phải tự hào về một chủ thuyết dân-tộc do người Việt Nam đề xuất, vì
quyền lợi của nhân dân và tổ quốc Việt Nam. Ở ngưỡng cửa thế kỷ 21 nầy,
vào lúc chủ nghĩa ngoại lai Cộng sản đã phá sản, chủ nghĩa tư bản trên
đà quá độ với những khuyết điểm qua sự bành trướng quyền lợi của kẻ
mạnh thì chủ nghĩa Dân Tộc Sinh Tồn phải chiếm lĩnh vị trí ý thức hệ
chỉ-đạo để hồi phục đất nước trên mọi lãnh vực, nhất là xây dựng lại
niềm tự hào dân tộc và dân chủ tự do.
Xin chân thành cám ơn anh chị.
Sau phần trình bày của nhà
văn Đinh Lâm Thanh, ông Nguyễn Sơn tuyên bố kết thức buổi lễ và mời tất
cả quan khách, thân hữu ở lại dùng buỗi cơm chiều với anh em Đại Việt
thuộc Đặc Khu Hoàng Xuân Tửu.
Thúy Diễm
Paris 15.12.2007
|