B À N   T H Ế - S Ự
  • Viết Bài Đáp Lễ KK Nguyễn Văn Chức : Chính  Bùi Tín Đã Tự Chửi Cha Mình!

- Phùng Ngọc Sa -

Nhân đọc bài «Tết Đinh Hợi, năm con heo của lũ kiệt xuất lòn trôn Việt Cộng» (VC) của Luật Sư Nguyễn Văn Chức, trong đó ông kể tên vài nhân vật được gọi là kiệt xuất cộng sản như Bùi Tín, Dương Thu Hương và Vũ Thư Hiên; ngoài ra cũng trong bài viết ấy, LS Chức còn nhắc đến một số kiệt xuất lòn trôn VC khác ở hải ngoại như Bùi Diễm, cựu Đại sứ VNCH tại Mỹ trước năm 1975, một diễn giả chính tại trường đại học St Thomas, Houston, Texas và bên cạnh đó còn có vài kiệt xuất khác như Nguyễn Ngọc Bích, Lê Xuân Khoa và Nguyễn Xuân Phong đã tham dự cuộc hội thảo mang tên «Vietnamese Perspectives» toàn là những kiệt xuất lòn trôn VC. Xin nhắc lại, cuộc hội thảo tại St Thomas, Houston,  không có treo quốc kỳ VNCH.

Mới đọc qua,  chúng tôi cảm thấy có đôi phút ngỡ ngàng và tự hỏi không lý các vị có danh tánh mà ông Chức nêu trên, là những người đã có thời gian từng nắm giữ những vị trí quan trọng và then chốt trong chế độ VNCH cũ thế mà khi tham dự một cuộc hội thảo có liên quan đến đất nước lại từ chối không treo lá cờ của chế độ cũ sao? Trong bài viết cũng có đoạn nhắc đến Đoàn Viết Hoạt và Nguyễn Đan Quế.

Còn phân vân chưa rõ thực hư  và đang tìm hiểu thêm là tại sao LS Chức lại giận dữ và phản ứng mạnh mẽ như thế thì trên net, qua các diễn đàn lại xuất hiện một bài viết có tiêu đề Dịp Tết Đinh Hợi - Vài lời đáp lễ ông KK Nguyễn Văn Chức của Bùi Tín, một cựu Đại tá quân đội cộng sản Bắc Việt đang ở Pháp viết để bêu riếu LS Chức.

Đọc kỹ bài viết của ông Bùi Tín, được biết là một cựu Phó Tổng Ban Biên Tập Nhật Báo Nhân Dân, cơ quan tuyên truyền chính thức của Đảng CSVN. Với nhiều lời lẽ văn vẻ nhưng có phần nặng nề để biện hộ cho chế độ cộng sản Việt Nam, ngoài ra còn vận dụng nó vào việc thóa mạ đối thủ của mình là ông Chức một cách phách lối và hạ cấp.

Đọc lại nhiều lần bài viết của ông Bùi Tín, chúng tôi cảm thấy thất vọng trước tác phong non kém và thất chính trị của một cán bộ, nếu không muốn nói là một đảng viên trí thức CSVN mà lại quá vụng về, kiểu «no mất ngon và giận mất khôn» như Bùi Tín.

Hai bài viết hoàn toàn khác biệt nhau: với LS Chức khi viết, ông mang tâm trạng một người gánh chịu cả niềm đau của dân tộc đang bị quằn quại rên xiết dưới sự đàn áp thô bạo của bè lũ cộng sản vô thần. Đất nước đang bị CSVN thống trị một cách dã man; bọn chúng đang cỡi đầu cỡi cổ dân Việt, chúng chỉ biết quyền lợi phe đảng mà quên hẵn quyền thiêng liêng của tổ quốc, thậm chí còn lấy tài sản của quốc gia: cắt đất, dâng biển cho kẻ thù Bắc Phương để trừ nợ. LS Chức nguyền rủa, gọi Hồ Chí Minh, một tên tội đồ dân tộc là «chó đẻ». Ông rất giận dữ trước thái độ thân cộng của một số trí thức mà trước đây từng được hưởng quyền cao chức trọng trong chế độ cũ mà giờ đây phản bội lại đồng bào đất nước chạy theo nịnh bợ CSVN để mong kiếm miếng đỉnh chung và gọi họ là thứ «kiệt xuất lòn trôn» VC.
Trong khi đó thì Bùi Tín lại dùng ngòi bút của một nhà văn cộng sản viết một bài để xỉ vả tố cáo ông Chức nào là:

a- Một người không bình thường, quái đản, lưu manh, du côn, mất dạy, hạ cấp v.v. dùng lời lẽ thiếu văn hóa chửi bới thô bỉ cả với những bậc trưởng thượng.   

b- Trong bài viết ông Bùi Tín lôi cả bố vợ ông Chức, người tài xế cũ của thân phụ ông trước đây lúc còn là Hình Bộ  Thượng Thư  của triều đình Huế vào cuộc «đánh đấm» để hạ nhục ông Chức.

c- Qua bài viết ông Bùi Tín tự thú càng ngày càng thay đổi lập trường đối với HCM.

Trước khi lần lượt có đôi lời góp ý với ông Bùi Tín. Tôi xin nói thẳng, cách viết của ông rất đểu.Trước hết, chỉ cần đọc qua câu: «Vài lời đáp lễ ông KK Nguyễn Văn Chức»cũng đủ chứng tỏ người viết thuộc hạng «xỏ lá»(dân Huế thường dùng nó để chỉ bọn đầu đường xó chợ). Thay vì viết gửi VIP KK (very important person KK) như bút hiệu của ông Chức ghi; ý tác giả muốn dùng để vui đùa trong những bài viết tếu, thì Bùi Tín lại chơi xỏ, gạt bỏ chữ Vip chỉ để lại KK, mà KK theo tiếng Pháp có nghĩa là cứt; Cục Cứt Nguyễn Văn Chức. Điều đó đủ thấy Bùi Tín là một tên đểu.

  • Chúng tôi xin hỏi ông Bùi Tín:

a * -/ Khi ông mắng Ô. Chức là đã dùng lời lẽ thiếu văn hóa để chửi; vậy xin hỏi ông Tín: cái văn hóa mà ông muốn nói đây là thứ văn hóa nào? Văn hóa của cộng sản hay quốc gia?

Nói cho ông rõ. Theo văn hóa của người Việt quốc gia, khi đối tượng là một tên giết người cướp của, thì phải gọi nó bằng «thằng», chứ không như ông gọi mấy tên giết người cở HCM, Lê Duẩn, Phạm Văn Đồng , Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp và bè lũ VC khát máu khác bằng ông, bằng bố được.

Ngoài ra, cũng xin khẳng định, một khi đã xông pha vào mặt trận chống lũ Việt gian cộng sản bán nước và đã coi chúng làø địch thì chỉ có việc giết, và bằng mọi phương tiện phải giết chết cho được; không bằng súng đạn thì giết nhau bằng mồm, bằng truyền thông báo chí với những lời lẽ nặng nề nhứt làm sao cho đối phương chỉ trong một phát đã bị choáng váng hay sụm bà chè. Thử hỏi ông Bùi Tín, chống cộng, đánh nhau với mấy tên VC khốn nạn mà phải lịch sự nói: «Thưa ông VC, xin ông cho tôi bắn một phát hay sao? Có sẵn phương tiện nào, thì dùng phương tiện đó để đánh, có súng lớn mần theo kiểu súng lớn; không có súng lớn thì xài súng nhỏ; thậm chí không súng hết đạn thì xài dao găm, làm theo kiểu Bùi Tín trước đây đã từng dùng mã tấu chặt đầu người dân lương thiện tại tỉnh Quảng Trị.

Xin lưu ý, đánh nhau thì phải tạo khí thế: vừa đánh, vừa xung phong vừa chửi, thậm chí còn phải văng tục, xài «tiếng Đức» mới sản khoái chứ nói như kiểu ông cho rằng dùng lời lẽ của Nguyễn Văn Chức là mất dạy thì quá ngu. Đã đánh nhau, thì thằng mất dạy cũng như thằng có giáo dục như nhau, miễn sao là diệt được kẻ thù, chỉ cần một phát là diệt gọn, không ấm ớ. Vấn đề đặt ra là nên xét lại việc ông Chức gọi Hồ Chí Minh là đồ «chó đẻ» và kêu mấy thằng đón gió trở cờ là bọn «kiệt xuất lòn trôn» VC có đúng nghĩa và hợp lý không?

  • Thứ nhất: Gọi Hồ Chí Minh là đồ chó đẻ:

- Phải hỏi, từ ngày Hồ tặc về nước cướp chính quyền vào ngày 19-8-45 cho đến nay, có khi nào máu con dân đất Việt ngưng đổ chưa? Và, từ ngày HCM và đồng bọn du nhập thuyết cộng sản ngoại lai vào đất nước thì đã có gần 6 triệu người bị chúng giết một cách oan uổng; nhiều gia đình bị tan nát, đến nay chúng nói là chiến thắng và hòa bình; vậy liệu dân Việt Nam đã bớt thống khổ chưa, hay còn bị chúng đem đàn bà trẻ con làm vật buôn bán đổi chác để lấy tiền bỏ túi. Thử hỏi lấy gì để bù đắp lại biết bao triệu sinh linh bị HCM và đồng bọn giết chết một cách oan uổng dã man?   

- Bùi Tín nói HCM, «người» đã đọc tuyên ngôn độc lập; xin hỏi tuyên ngôn độc lập nào? Đuổi thực dân Pháp ra cổâng trước; lại rước cộng sản Tàu, một con ác thú vào sân sau thì độc lập ở chỗ nào? Nhớ rằng HCM, từng nói :»Độc lập mà không có tự do là vô nghĩa; vậy đến giờ nầy Việt Nam đã có tự do chưa? Tự do mà phải khai hộ khẩu à.   

- HCM, một tên dâm dục, một con người vô đạo, tham sắc, háo dâm ăn nằm với đàn bà con gái cho thỏa mãn dục vọng có con xong lại giao cho mấy tay em làm «đồ chơi» hiếp tiếp rồi thủ tiêu để diệt khẩu. Với tội ác chồng chất và tày trời như thế mà không gọi hắn bằng súc vật, tức «chó để» thì gọi bằng gì hở ông Bùi Tín?

  • Thứ hai: Kiệt xuất lòn trôn VC :

Đối với những tên đã từng nắm quyền cao chức trọng trong chế độ VNCH cũ, giờ nầy lén lút đi đêm, xua nịnh bọn VC để kiếm ăn thì không có từ ngữ nào khác thích hợp hơn để gọi chúng là bọn «lòn trôn VC». Gọi thế là quá đúng.

Xin nhớ, HCM nói riêng, tập đoàn cộng sản nói chung nếu không có sự tiếp tay đắc lực của những tên Bùi Tín, Vũ Thư Hiên và Hoàng Minh Chính v.v. Những người mà Ô. Chức liệt vào loại «kiệt xuất lòn trôn» thì làm sao CSVN có thể tạo được một chế độ độc tài, tàn ác và sắt máu như hiện nay.

Riêng việc Bùi Tín nói: Ô. Chức sẵn sàng gây sự và chửi bới thô bỉ với cả các bậc trưởng thượng; điều nầy yêu cầu ông nên điều chỉnh lại chữ cho đúng nghĩa; bọn đó chỉ trưởng thượng đối với ông Bùi Tín, chứ đâu phải trưởng thượng đối với Ô. Chức, vì họ đều đồng trang đồng lứa, không ai hơn ông Chức. Cũng nên nhắc nhở ông biết thêm, chúng tôi chỉ gọi các bậc «trưởng thượng» đối với những ai là người đứng trong hàng ngũ quốc gia chống cộng, từng tôn trọng quốc kỳ Việt Nam Cộng Hòa, Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ; từng có địa vị tuổi tác, và gánh trách nhiệm lớn trên chúng tôi. Thử hỏi với những tên không chấp nhận treo cờ VNCH, đòi treo cờ chung song song với lá cờ máu cộng sản thì làm sao gọi chúng bằng trưởng thượng được. Hải ngoại chưa lấy cứt trát vào mặt là may cho chúng lắm rồi. Một điều may cho hải ngoại, nhờ có ông Bùi Tín tự nguyện tố giác mà chúng tôi mới rõ thêm mấy tên «trưởng thượng» của Bùi Tín đã chính thức trở cờ và đã gia nhập hàng ngũ cộng sản.
   

b * / Ông Bùi Tín nghĩ gì khi ông lôi bố vợ LS Chức vào cuộc «đánh đấm»:

Việc lôi bố vợ LS Chức vào trận chứng tỏ Bùi Tín quá hạ cấp và tâm hồn ông quá bùn lầy (âme boueuse). Phải chăng khi ông nhắc đến sự kiện nầy là để bôi nhọ cái nhân thân của ông Chức; ý nói: «bố vợ mầy trước đây là đầy tớ của nhà tao, vậy mầy không đủ tư cách nói chuyện với tao, đi chỗ khác chơi.» Ôi chao! Sao ông lại quá hèn hạ và ấu trĩ đến thế? Đem khoe cái việc ta là con quan để so sánh, rồi bêu riếu người khác chính ông mới là người mang nhục. Một số người thường hay qua lại với ông nói cho biết: « Bùi Tín chỉ là con của nàng hầu chứ cao quý gì đâu mà đem so sánh với ông Chức». Họ nói rõ, cụ thượng đang lúc động cỡn bèn gọi nàng hầu lên đấm bóp rồi chơi luôn mới có chửa đẻ ra Bùi Tín chứ tốt lành gì đâu mà khoe. Ông nên nhớ, bố vợ ông Chức tuy là tài xế, một công nhân nhà nước, lái xe của nhà nước để phục vụ cho một quan chức triều đình nhưng lúc nào cũng trung thành cẩn cẩn với nhà Vua, chứ không phải như cha ông Tín, Thượng Thư Bùi Bằng Đoàn, tuy hưởng ơn vua và bổng lộc nước nhưng lại phản bội, cấu kết với Ngự Tiền Văn Phòng Phạm Khắc Hòe làm nội gián cho Việt Minh cộng sản, ép vua Bảo Đại phải thoái vị nhường quyền cho bọn họ. Đó là một tội tày trời. Chính nhờ công khuyển mã đó mà cha ông, tức là Bùi Bằng Đoàn mới được Việt Minh trọng thưởng cho làm chủ tịch quốc hội đầu tiên; và ông, tức Bùi Tín đã trở thành một cậu ấm con cưng của chế độ mà không phải qua trận mạc nào hết.

Ông nói LS Chức là mất dạy, thực sự chính ông mới là quân mất dạy: vì ông từng mang dòng máu mất dạy trong huyết quản. Lý do trước kia, lúc cha ông là Bùi Bằng Đoàn còn là một viên thông dịch tòa án từng gọi cụ Phan Bội Châu, một nhân sĩ mà cả nước đều kính trọng bằng «mày». Vậy khi ông gọi LS Chức là đồ mất dạy thì chính là ông đã tự chửi cha mình là quân mất dạy đó. Chửi người ta không lại rồi lôi bố vợ người ta vào cuộc để hạ nhục cho thỏa mãn thú tính, đúng là một hành động mất dạy.    

* c-/ Lập trường của Bùi Tín đối với HCM càng ngày càng thay đổi cách nhìn.

Điểm quan trọng nhứt là ông đã tự thú là lập trường ông đối với HCM thay đổi theo thời gian; mỗi ngày một nghi ngờ và đánh giá thấp HCM. Đó chỉ là nói miệng còn thực tế thì chưa có gì để kiểm chứng và chắc đã đúng Nói lên điều đó chứng tỏ ông là một loại cắc kè, thay đổi theo môi trường và thời tiết. Hải ngoại chửi tới đâu thì thay đổi tới đó; nói thay đổi nhưng thực chất là «điều chỉnh» cho thích nghi với hoàn cảnh và để che thân. Cụ thể: Khi con trai của ông vượt biên tới Hong Kong mà không được hưởng quy chế tị nạn; lập tức ông xuống đường tay cầm cờ vàng ba sọc đỏ gia nhập hàng ngũ chống cộng rất ư là quyết liệt để chứng minh gia đình chống cộng. Nhưng đến khi con của gái ông ở Hà Nội bị lũ địa phương làm khó dễ, ông không ngại đá giò lái đồng bào Việt Nam chống cộng ở hải ngoại và đề cao bọn cầm quyền trong nước.

Còn nhớ rõ, khi ông qua Pháp tham dự Đại Hội Đảng cộng sản Pháp xong, ông tuyên bố «ở lại không về lại Việt Nam»; sau đó ông lại được mời qua Mỹ, tới quốc hội tham dự một buổi «hearing» về tù binh Mỹ mất tích P.O.W; dịp nầy có người hỏi : «ÔÙng đến Pháp bằng giấy tờ của nhà cầm quyền Hà Nội; vậy từ Pháp ông đến Hoa Kỳ với loại giấy tờ nào?» ông đã bị «ngọng» không trả lời được. Sựï kiện nầy chứng tỏ Đại tá cộng sản Bùi Tín đi công tác, vẫn tiếp tục thi hành nhiệm vụ của Hà Nội chứ không phải tị nạn hay đối kháng gì hết. Đưa ra dữ kiện nói trên, chứng tỏ ông là một người người trí trá luôn luôn ém nhẹm nhân thân để thi hành mệnh lệnh của phản gián trong nước hòng lũng đoạn hàng ngũ chống cộng tại hải ngoại.

Phải đợi tới 6 năm sau ngày tới Pháp, ông mới xin hưởng quy chế tị nạn chính trị là để chờ thời thế; nội việc đó thôi cũng đủ chứng minh cho vai trò của ông trong kế «Trèo cao, lặn sâu» xâm nhập vào hàng ngũ quốc gia chống cộng sản thi hành nhiệm vụ của Hà Nội để phá rối và lũng đoạn cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản tại hải ngoại.

Nhờ cơn nóng giận không kiểm soát được và thiếu tính toán của ông mà chúng tôi mới thấy rõ được bộ mặt thật của ông vì trước có nhiều người còn bán tín bán nghi chưa rõ hư thực; nếu không có bài viết, ắt ông vẫn chưa lộ hẳn bản mặt Việt gian cộng sản.

Mong các đoàn thể đấu tranh, đồng hương hải ngoại hãy cảnh tỉnh trước loại người nguy hiểm nói trên.