T  H  Ờ I   -   S Ự
NGƯỜI TRANH ĐẤU NÀO SAU KHI SANG MỸ CŨNG BỊ CHÁY ?  -2 -
- LÃO MÓC-


Dẫn nhập: Mới đây, ngày 8 tháng 2 năm 2018, nhạc sĩ Việt Khang tức Võ Minh Trí đã đến Nam California và được nhac sĩ Trúc Hồ của đài SBTN ra đón ở phi trường. Và sau đó được đưa đi viếng mộ của cố nhạc sĩ Việt Dzũng.
Trong bài “Những cựu tù nhân lưu vong: Ra đi không phải là ngừng tranh đấu” do đài RFA thực hiện, nhạc sĩ Việt Khang tuyên bố… “sẽ tiếp tục tranh đấu” (..Xin xem phụ bản).
Nhà văn Hoàng Hải Thủy (HHT) có viết bài “Cháy Ở Kỳ Hoa” với câu kết: “Phải chăng người ta nói đúng: “Người tranh đấu nào khi sang Mỹ cũng bị cháy” cảm khái cách gì.
Trong bài viết của mình, nhà văn HHT có trình bày cả “cái cháy” nhà văn Alexandre Solzhenytsin của Nga và nhà tranh đấu Ngụy Kinh Sinh của Trung Cộng khi được qua Mỹ.
Tôi cho phổ biến lại bài viết sau đây được viết khi anh bộ đội Sao Vàng tức Điếu Cầy Nguyễn Văn Hải “được” VC cho qua Mỹ để đọc giả có cái nhìn chính xác về “những người tranh đấu” được VC cho “xuất khẩu” và được Mỹ cho “nhập khẩu”. 

 *

Trong thời gian vừa qua, cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại lại “dậy sóc Băm Bo” với Điếu Cày (ĐC) (Nguyễn Văn Hải).

Sau nhà văn Trần Khải Thanh Thủy và Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, ĐC làm rùm beng dư luận bằng cách vừa bước chân xuống phi trường đã gạt phăng lá cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, khiến ông nhà văn Trần Trung Đạo, người đã nổi tiếng với bài thơ "Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười” bị cháy rụi vì tự nguyện làm “đóm” để anh cựu bộ đội Sao Vàng Nguyễn Văn Hải kê miệng vào rít điếu thuốc lào!

Mới đây nhất, theo dư luận, qua móc nối của Thiện Thành và Nghê Lữ của đài “Sinh Bắc Tử Nam”, ĐC đã “quậy nát” Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Bắc Cali khi ông Chủ Tịch  Mai Khuyên và các cựu Trung Tá QLVNCH Chu Tấn (Trần Như Huỳnh), Trương Đình Sửu, Nguyễn Hữu Hãn… là những kẻ đã từng áo dài, khăn đống sỉ sụp bái lại di ảnh Hoàng Minh Chính trước đây tại Toà Thị Sảnh thành phố San José.

Chuyện vô cùng chua xót là trong khi các ông TC Mai Khuyên, các cựu Trung Tá áo cồn, cà vạt, có ông đeo cà cà vạt Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ thì anh cựu bộ đội Sư đoàn SaoVàng lại ăn mặc lếch thếch y chang cái cảnh tên Thú Trưởng Nguyễn Thanh Sơn mặc T-Shirt; trong khi tên Nguyễn Đạc Thành, một cựu Thiếu Tá QLVNCH áo cồn, cà vạt thắp hương trước Nghĩa Dũng Đài Nghiã Trang Bình Anh!

Chuyện chua xót mà tôi muốn nói ở đây là từ trò hề kệch cỡm là chuyện các đảng phái với những vị TAI TO, MAT LON đã sì sụp bái lại di ảnh ông Hoàng Minh Chính, một đảng viên cao cấp của đảng CSVN tại Toà Thị Chính thành phố San José, đến chuyện tên “buôn xương, bán cốt” tử sĩ QLVNCH Nguyễn Đạc Thành tại Nghĩa Trang Quân Đội; nay, những người lãnh đạo Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị BC lại đem “uy tín” (nếu có) của mình đi làm chuyện kệch cỡm là tự thiêu đốt chính mình khi tiếp rước tên cựu bộ đội Sao Vàng Nguyễn Văn Hải đến ngay trụ sở của mình để nó lên giọng quản giáo “dạy dỗ” ngay ký giả Duy Văn của tuần báo Đời Mới.

Để đọc giả có “cái nhìn” về “những cách cháy” của các nhà tranh đấu ở VN khi sang Mỹ, bài viết này xin bắt đầu từ Tiến sĩ Luật sư Cù Huy Hà Vũ.

*
Ngay khi Tiến sĩ Luật sư Cù Huy Hà Vũ (CHHV) và vợ là luật sư Nguyễn Thị Dương Hà (NTDH) được Mỹ “bốc” ngay từ nhà tù VC đưa ra phi trường đưa tuốt qua Mỹ thì dư luận rùm beng lên về chuyện “xuất khẩu đặc biệt” của “cậu công tử đỏ” CHHV.

Vợ chồng Hà Vũ -  Dương Hà

Thôi thì đủ thứ chuyện. Có ông bác sĩ ở tuốt luốt bên Đức quốc lo ở xứ Mỹ tự do không có ai chơi với ông luật gia con của nhà thơ Huy Cận. Có ông lại lo không biết vợ chồng luật gia, luật sư CHHV, NTDH sẽ sống như thế nào ở cái “melting pot” vĩ đại là nước Mỹ và ông này đề nghị sẽ rước hai vợ chồng Hà Vũ, Dương Hà về nhà và “nuôi” hai người này từ 5 năm tới 15 năm (sic!). Đúng là chuyện con bò trắng răng! Vì sao đó nghe nói là Tiến sĩ, Luật gia CHHV sẽ là học giả của “Quỹ Quốc Gia Viện Trợ Dân Chủ” tức cơ quan National Endownment for Democracy (NED) thì mới hết cái chuyện lo cho nơi ăn chốn ở của nhà bất đồng chính kiến CHHV.

Thực ra chuyện nhà cầm quyền Mỹ quốc tiếp tay với VC để “sản xuất” các nhà tranh đấu cho dân chủ, các nhà bất đồng chính kiến với VC tới bây giờ mới xảy ra.

Đoàn viết Hoạt
Trước đây nhiều năm, đã có nhà tranh đấu dân chủ “lừng danh” Đoàn Viết Hoạt (ĐVH) đã được “sản xuất” qua Mỹ và cũng đã là học giả của Viện Vận Động Dân Chủ. Ông này nghe nói trong ngày 30 tháng 4 năm 1975 đã “hồ hỡi, phấn khởi” cầm Cờ Đỏ, Sao Vàng rước đoàn quân ngoại nhập từ miền Bắc vào cai trị miền Nam. Cũng nghe nói, cũng giống như bác sĩ Nguyễn Đan Quế vì không được chế độ mới trọng dụng nên đã trở thành “những người phản kháng”. Cũng dư luận nói rằng hai ông giáo sư, bác sĩ này cũng ở tù thuộc loại “tù ông cố nội” của VC. Nghe nói (cũng chỉ là nghe nói thôi), tù nhân ĐVH được vợ là bà giáo sư Trần Thị Thức từ Mỹ về thăm nuôi và được vào nhà giam thăm nuôi và qua đêm với chồng (sic!) ở trong phòng giam.

Sau đó, theo tác giả 
Lê Diễn Đức (LDĐ) thì nhà bất đồng chính kiến ĐVH đã làm giấy xin đi đoàn tụ với gia đình và hứa sẽ không làm chuyện chống đối lại nhà cầm quyền VC; nhưng, theo tác giả LDĐ thì ông ĐVH đã làm trái lại lời cam kết (sic!). Lão Móc không đồng ý với ý kiến của ông LDĐ, theo LM thì “nhà dân chủ” ĐVH đã làm đúng những gì mà ông ta đã cam kết với VC. Ngay khi ông ta đến phi trường San Francisco, câu hỏi đầu tiên của “nhà dân chủ” ĐVH là: “Vợ tôi đâu?” và sau đó, hình ảnh tuơng phản giữa “ông tù VC” ĐVH mập mạp, phương phi với “ông ký giả Việt kiều” Hà Tường Cát của báo Người Việt ốm nhom, ốm nhách là một bằng chứng hùng hồn chứng tỏ trại tù VC “nhân đạo, ngàn lần nhân đạo còn hơn nhà tù Mỹ Quốc”! Ở Mỹ, thỉnh thoảng ông ĐVH “a dua” với mấy ông “trí thức đầu ruồi” kêu gọi trường đại học Fullerton nên treo cả Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ và Cờ Đỏ Sao Vàng cho nó… hoà hợp, hoà giải. Khi “freedom fighter” Lý Tống xâm mình mang 50,000 truyền đơn (?) về VN rải xuống Sàigòn thì “nhà dân chủ” ĐVH tiếp tay với doctor-to-be Trần Diệu Chân của Mặt Trận Phở Bò (lúc đó) cho rằng “đây chỉ là hành động anh hùng cá nhân”!

Khi “nhà phản kháng có lai-sân” 
Hoàng Minh Chính đến Mỹ để chữa bệnh ung thư tiền liệt tuyến và để thực hiện Nghị quyết 36 qua hình thức Tiểu Diên Hồng “Bàn Tròn Ba Bên” thì “nhà dân chủ” ĐVH “họp mặt trên núi” với các “nhà tranh đấu cho dân chủ có lai-sân” như Bùi Tín, Nguyễn Ngọc Bích, Trương Bổn Tài và nhiều ông bà “trí thức đầu ruồi” khác của cái gọi là “Họp Mặt Dân Chủ và Tĩnh Hội” gì đó.

Năm 2014, tổ chức này họp mặt ở một trường đại học ở San Jose, Bắc Californnia.

“Nhà dân chủ” đã làm những chuyện có lợi cho VC như vậy mà tác giả LDĐ lại bảo là “làm trái lại những lời cam kết với nhà cầm quyền VC” thì biết nói gì hơn?!

Thực ra không phải chỉ có vợ chồng Tiến sĩ Luật sư HV, DH mới được Mỹ rước qua Hoa Kỳ ngon lành các cái. Trước đó, đã có bà nhà văn phản kháng Trần Khải Thanh Thủy (TKTT). Bà này cũng được người của Tổng lãnh sự Mỹ đưa từ nhà tù VC lên máy bay qua Mỹ và được đảng Việt Tân (VT) tiếp rước trọng thể. Và bà này đã hãnh diện tuyên bố là đảng viên đảng VT được “nhà phản kháng có lai-sân” 
Nguyễn Thanh Giang giới thiệu và được “cán lớn” VT ở trong nước là Nguyễn Hải kết nạp!

Nhưng chả biết vì sao, 3 năm sau lại có chuyện “nửa đường gãy gánh” giữa đảng viên TKTT với đảng VT. Bà nhà văn rất ư rắn mắc này đã làm ca dao mới về “Bác Hồ”:

“Gió mùa Thu, Bác ru em ngủ
Em ngủ rồi, Bác… ụ thâu đêm!”

 Sau nhà văn 
Dương Thu Hương đòi “ỉa” vào mặt bọn lãnh đạo đảng CSVN và ví bộ mặt của bọn này “giống như bộ phận sinh dục của con ngựa cái già”; nhưng vẫn ca tụng “Bác Hồ” là “đỉnh cao chói lọi”, thì bà nhà văn TKTT lại “sáng chế” ra cái chuyện “…ụ thâu đêm” của “Bác Hồ” sau khi ru các “cháu ngoan Bác Hồ” ngủ!

Bà nhà văn TKTT không biết vì lý do gì đã đã vạch những cái mặt mo của các cán lớn của đảng VT như 
Hoàng Cơ Định, Hoàng Thế Dân… là bọn vô liêm sỉ, chuyên trò canh me và hôi của! Và bà này còn cả gan đổi tên đảng VT thành ĐẢNG VIỆT TANH!

Có vị nói với 
Lão Móc chuyện này thì cũng giống chuyện bác sĩ Trần Xuân Ninh với “đảng Việt Tân đúng hướng” và “đảng VT chệch hướng”. Đây chỉ là trò “song thủ hỗ bác” để khi bất cứ tình huống nào xảy ra thì đảng VT cũng hứng trọn!

Nhưng chuyện đó không phải là mục đích của bài viết này. Bài viết này xin đề cập đến chuyện:

“Ai ‘đốt’ những “nhà dân chủ” mà Mỹ tiếp tay với VC ‘sản xuất’ qua Mỹ?”



****

Cách đây 4 năm, ngày 28 tháng 6 năm 2011, “nhà văn bất đồng chính kiến” TKTH trả lời phỏng vấn của đài VOA về kế hoạch sắp tới của bà ta như sau:

 “Tôi chọn cách đi tị nạn như thế này để được tiếp tục cầm bút… Tôi vẫn tiếp tục giữ ngọn lửa đấu tranh, niềm đam mê viết, và tôi sẽ viết như khi còn ở trong nước.
Mục tiêu của tôi là được sống thật với mình và sống tự do, được cầm bút trở lại. Tôi sẽ viết cuốn “Hoả Lò: Cửa Sinh Cửa Tử của những Kiếp Buồn”. Tập thứ hai tôi sẽ viết về chính bản thân tôi là “Đời Tù” và một cuốn nữa mang tính chính luận cao, phần 2 của “Đêm giữa ban ngày ở VN” nói lên mặt trái của xã hội VN khi cả nước có 372 trường học, nhưng có tới gần 900 nhà tù.
Chắc chắn chúng sẽ như những tiếng bom nổ giữa thời bình”.

Tháng 5 năm 2013, thấy bà nhà văn “bất đồng chính kiến” TKTT tuyệt thực, các ông 
Nguyễn Quốc Quân, Phan Quang Tuệ, Đỗ Thành Công, Tưởng Năng Tiến… cũng đang tuyệt thực ăn theo công tử đỏ Cù Huy Hà Vũ; nhưng lại với cái “mác” Khối 8406!



Và sau đó thì bà này “thoái đảng” VT và đổi tên đảng này thành đảng Việt Tanh!

Và vào ngày Chủ Nhật 27-4-2014, bà nhà văn đối kháng TKTT đã được ông 
Lê Văn Hải, chủ báo Mõ ở San José tổ chức buổi ra mắt sách “Chết Ngoài Kế Họạch: Chuyện Cười Xã Hội Chủ Nghĩa” và buổi ra mắt sách, theo bà nhà văn TKTT thì có mục đích kiếm tiền để yểm trợ dân oan ở trong nước (sic!).

Theo bài tường thuật của ký giả 
Lê Bình thì bà nhà văn TKTT cho rằng “dân oan ở trong nước đã có lửa” bây giờ thì họ cần “bánh mì hải ngoại” ; tức là cần tiền bạc yểm trợ từ hải ngoại!

Theo bài tường thuật của ký giả Lê Bình thì nhà văn 
Giao Chỉ, tức cựu Đại Tá Vũ Văn Lộc cho rằng “những người đấu tranh ở trong nước ra đến hải ngoại liền bị “đốt cháy” nhưng theo ông “cháy sẽ là than, và than sẽ cháy bùng lên qua những tác phẩm của họ và họ sẽ đốt lên những ngọn lửa đấu tranh”.

Không thấy ông nhà văn Giao Chỉ “phán” ai là những người “đốt cháy” những người đấu tranh ở trong nước khi họ ra đến hải ngoại?

Chuyện lạ là nhà văn Giao Chỉ, tức cựu Đại Tá QLVNCH Vũ Văn Lộc người vào năm 1992 đã tự xưng tại Hội Nghị Nhân Quyền do “bà đầm Nga” Irina tổ chức tại Mạc Tư Khoa là người viết văn 40 năm, viết từ 18 tuổi, tức là đến nay là người viết văn đã 62 năm, 
sao lại không dùng ngòi bút viết văn 62 năm uy-tín-cùng-mình của mình để đốt lên ngọn lửa đấu tranh mà phải đợi tới lúc bà nhà văn phản kháng TKTT “bị đốt cháy” mới “phán” là bà nhà văn này khi thành than sẽ đốt lên những ngọn lửa đấu tranh?!
*

Tin mới nhất trên một số diễn đàn điện tử, nhà tranh đấu Tạ Phong Tần bị Toà án VC kết tội cùng với ĐC (NVH) đã được Công an VC đề nghị xin phép đi Mỹ!

Cũng được biết trước đây ĐC đã được TT Obama nhắc đến tên trong một bài diễn văn. Và bà Tạ Phong Tần cũng đã được Phó TT Joe Biden và Đệ nhất phu nhân Michelle Obama phát cho một giải thưởng gì đó.

Nay mai, nếu bà cựu công an VC Tạ Phong Tần được Công an VC “cưỡng bức” từ nhà tù của chúng nó  đưa ra máy bay đưa bà này qua Mỹ để tranh đấu tiếp thì chúng ta có quyền chê kịch bản “xuất khẩu” và “nhập khẩu” các nhà tranh đấu của hai đạo diễn Mỹ và VC quá ti, quá lliễu! 


LÃO MÓC
tieng-dan-weekly.blogspot.com

PHỤ BẢN

Những cựu tù nhân lưu vong: ‘Ra đi không phải là ngừng đấu tranh!’ Nguồn : RFA

 

Nhạc sĩ Việt Khang được mọi người chào đón tại phi trường Los Angeles ngày 8/2/2018

Những cựu tù nhân lưu vong: ‘Ra đi không phải là ngừng đấu tranh!’

 

 
Ngày 8/2/2018 vừa qua, nhạc sĩ, cựu tù nhân lương tâm Việt Khang đặt chân đến Mỹ. Đây là thành quả của công cuộc đấu tranh chung của cộng đồng hải ngoại, do đài truyền hình SBTN khởi xướng vào năm 2012, qua chiến dịch ký thỉnh nguyện thư gởi Tòa Bạch Ốc. Một tuần lễ trước đó là cựu tù nhân lương tâm Trương Minh Tam cũng đến Hoa Kỳ theo con đường tị nạn chính trị.

Cộng đồng người Việt trong và ngoài nước đón nhận điều này với hai chiều suy nghĩ khác nhau. Những tranh cãi về việc người hoạt động trong nước ra đi sẽ không còn cất tiếng nói tranh đấu mạnh mẽ nữa lại tiếp tục dấy lên trong dư luận.

Trong nước vẫn tốt hơn

Giáo sư Đoàn Viết Hoạt, người tù chính trị từng bị buộc phải rời khỏi quê hương cách đây khoảng 20 năm, hiện đang sinh sống ở Virginia cho biết, theo ông, mỗi người đều có sự quyết định của riêng mình, tuỳ vào hoàn cảnh của mỗi người đó.

“Việc ra khỏi nước hay không, mỗi một người, bất kể đó là người đấu tranh, một nhà hoạt động hay một người trung dung với chính trị đều có quyền quyết định riêng tuỳ theo hoàn cảnh cá nhân của mình.  Nhưng nếu nhận định liên hệ với cuộc đấu tranh, thì theo tôi nếu mình vẫn ở được ở trong nước và tiếp tục cuộc đấu tranh ở trong nước thì vẫn tốt hơn là ở bên ngoài.”

Có nhiều vấn đề mà đối với Giáo sư Đoàn Viết Hoạt, đó là lý do dẫn đến việc ông cho rằng tiếp tục cuộc đấu tranh trong nước thì vẫn tốt hơn là khi rời khỏi quê hương. Nhưng không phải vì thế mà nó mất đi ý nghĩa và sứ mệnh quan trọng của nó. Trước tiên, ông nhắc đến sự thích nghi với môi trường sống.

“Trong rất nhiều trường hợp có những người không quen với môi trường hải ngoại cũng như với cuộc vận động quốc tế. Khi mình ra khỏi nước, cuộc đấu tranh trở thành gián tiếp không còn trực tiếp nữa.

Mà khi gián tiếp thì có hai vấn đề, đó là vận động cộng đồng hải ngoại, cùng với người Việt hải ngoại yểm trợ cho người trong nước.

Cái thứ 2 là vận động quốc tế, người Mỹ, chính phủ Mỹ để hỗ trợ cho cuộc đấu tranh trong nước.”

Cộng đồng hải ngoại và môi trường sống chính là điều mà giáo sư Đoàn Viết Hoạt cho rằng sẽ là những khó khăn về đường lối đấu tranh cho những nhà hoạt động trong nước khi rời khỏi quê hương.

“Thành phần hải ngoại có thể nói là thành phần của miền Nam Việt Nam cũ nên lập trường, đường lối đấu tranh nó phải khác. Nó mạnh mẽ hơn, chống chế độ Cộng sản rõ ràng hơn. Còn trong nước là môi trường trực tiếp với chính quyền”

Và một lần nữa ông khẳng định bao giờ cuộc đấu tranh cũng phải do hoạt động trực tiếp của những người trong nước thì nó mới có ý nghĩa và có hiệu quả.

“Do đó nếu ở lại được thì nên ở lại tiếp tục đấu tranh nếu muốn tiếp tục. còn nếu muốn đi tìm 1 cuộc sống mới thoải mái, không cực khổ thì đó lại là chuyện khác.”

Do đó nếu ở lại được thì nên ở lại tiếp tục đấu tranh nếu muốn tiếp tục. Còn nếu muốn đi tìm 1 cuộc sống mới thoải mái, không cực khổ thì đó lại là chuyện khác. - GS Đoàn Viết Hoạt

Đi hay ở lại, đôi khi không còn là sự lựa chọn của mỗi 1 người nữa. Đây chính là trường hợp của Cựu tù chính trị, nhà giáo Phạm Minh Hoàng.

Nửa năm trước đây, ông bị cưỡng bức đi Pháp vào khuya ngày thứ bảy 24/6. Trước đó 1 tháng,ông nhận được quyết định tước quốc tịch Việt Nam do chủ tịch nước Việt Nam Trần Đại Quang ký ngày 17 /5.

Từ Paris, ông chia sẻ suy nghĩ của mình về câu hỏi “Làm người đấu tranh, thì ra đi hay ở lại?”

“Theo cá nhân của tôi thì tôi nghĩ trong nước thì nó tốt hơn. Chúng ta gần gũi hơn, chúng ta trực tiếp hơn và chúng ta sống với thực tế nhiều hơn.”

Người ở lại

Nhắc đến những nhà hoạt động, những cựu tù nhân lương tâm phải sống lưu vong như blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần,  nhà đấu tranh Đặng Xuân Diệu, gần đây nhất là nhà hoạt động Trương Minh Tam và nhạc sĩ Việt Khang, dư luận trong và ngoài nước không thể không nhắc đến những nhà đấu tranh còn đang chịu án. Đó là một Trần Huỳnh Duy Thức với bản án 16 năm; một Nguyễn Văn Đài hiện đang bị giam giữ khắc nghiệt chờ xét xử.

Đây là những người mà qua lời kể lại từ gia đình, người thân của họ, con đường lưu vong là con đường họ nhiều lần chối bỏ.

Theo lời kể của ông Trần Huỳnh Duy Tân khi trả lời phỏng vấn truyền thông nước ngoài, rất nhiều lần gia đình đề cập đến con đường tị nạn, nhưng ông Thức kiên quyết khẳng định sẽ không làm như vậy và đề nghị gia đình không được nhắc đến. Ông Tân còn nói rằng Trần Huỳnh Duy Thức “rất kiên định trong vấn đề anh ở lại, không có đi tị nạn”.

Kỹ sư Nguyễn Lân Thắng trong lần trả lời phỏng vấn của BBC, ông nói rằng chỉ có chính Trần Huỳnh duy Thức  hiểu hơn ai hết là cái gì tốt nhất cho ông ấy. Và kỹ sư Nguyễn Lân Thắng khẳng định thêm " nếu tôi đặt địa vị mình vào trong địa vị của anh Thức, thì tôi cũng sẽ chọn con đường tiếp tục đấu tranh."

Thực ra, không thể nói ở trong nước là tốt hay là ra ngoài này tốt, và ngược lại. Mỗi người có một khả năng riêng, tính cách riêng, con đường riêng, nhưng dù ở đâu, tôi tin là tất cả vẫn tiếp tục đấu tranh theo cách riêng của mình. - Nhạc sĩ Việt Khang

Nhưng đi không phải là ngừng lại

Tuy rằng cả giáo sư Đoàn Viết Hoạt lẫn nhà giáo Phạm Minh Hoàng đều có cùng suy nghĩ trong câu trả lời về việc ra đi hay ở lại đối với một người đấu tranh, đó là “ở lại và trực tiếp sẽ tốt hơn”, nhưng cả hai đều nói rằng “Ra đi không phải là ngừng đấu tranh!”

Giáo sư Đoàn Viết Hoạt khẳng định

“Nếu quyết tâm của mình vẫn còn thì vẫn đấu tranh. Tất nhiên môi trường đấu tranh khác thì phương thức khác, cách làm việc khác. Nơi nào cũng có thể đấu tranh được, kể cả khi anh ở trong tù., huống chi khi anh được tự do bay nhảy bên ngoài, đi lại, nói chuyện.

Cho nên nói là ra ngoài thì không đấu tranh được là không đúng. Hoàn toàn không đúng.”

Tôi chỉ thay đổi địa bàn hoạt động. Tâm hồn chúng ta không thay đổi, lý tưởng không thay đổi. Tình yêu nước không thay đổi. chỉ chúng tat hay đổi từ nơi này sang nơi khác. - Nhà giáo Phạm Minh Hoàng

Thay đổi hình thức đấu tranh cũng là cách nhà giáo Phạm Minh Hoàng đang thực hiện sau khi ông bị trục xuất khỏi quê hương của mình.

“Tôi chỉ thay đổi địa bàn hoạt động. Tâm hồn chúng ta không thay đổi, lý tưởng không thay đổi. Tình yêu nước không thay đổi. chỉ chúng tat hay đổi từ nơi này sang nơi khác.

Trong hoàn cảnh hiện tại, dĩ nhiên tôi không thể tham gia những gì trực tiếp trong nước, bây giờ ngoài này, tôi vẫn làm chuyện ấy nhưng khác 1 chút. Tôi là nhà giáo thì tôi viết bài, có những quan tâm về giáo dục. Tôi làm việc trong khả năng cho phép đặc biệt về giáo dục.”

Những chia sẻ này cũng là cách nghĩ nhạc sĩ Việt Khang khi anh đặt chân đến Hoa Kỳ và nhận được câu hỏi từ những người quan tâm là “tại sao anh không ở trong nước tiếp tục đấu tranh, và nếu anh cũng đi Mỹ hết thì còn ai tiếp tục công việc?” Câu trả lời của Việt Khang rằng: “Thực ra, không thể nói ở trong nước là tốt hay là ra ngoài này tốt, và ngược lại. Mỗi người có một khả năng riêng, tính cách riêng, con đường riêng, nhưng dù ở đâu, tôi tin là tất cả vẫn tiếp tục đấu tranh theo cách riêng của mình.”

 

*
* *

Trở Về