T  H  Ờ I   -   S Ự

XIN CÁM ƠN ÁNH TRĂNG RẰM

-LÃO MÓC-   
*
*  *

Một ngày kia Khổng Tử đang đi trên đường cùng với các môn sinh đi du thuyết từ nước Lỗ sang nước Tề. Gặp lúc nước Tề đang mất mùa vì hạn hán và dân chúng bị đói khổ cùng cực khắp nơi. Về phần thầy trò Khổng Tử cũng phải ăn trừ cơm bằng những củ khoai mì, măng tre hay bất cứ thứ đồ ăn gì kiếm được. Một hôm thầy trò Khổng Tử được một người đem đến biếu một ít gạo, đủ để nấu một nồi cơm, thầy trò Khổng Tử đều tỏ ra phấn khởi vì đã nhịn đói lâu ngày. Bấy giờ Tử Lộ có nhiệm vụ dẫn anh em vào rừng hái rau, còn Nhan Hồi thì được phân công ở nhà nấu cơm. Khổng Tử lúc đó đang nằm đọc sách ở nhà trên, bỗng nghe thấy có tiếng "cộp" từ bếp vọng lên. Khổng Tử tò mò nhìn xuống dưới bếp thì nhìn thấy Nhan Hồi đang dùng đũa lấy cơm trong nồi ra, để lên tay và nắm lại từng nắm nhỏ. Sau đó nhìn trước nhìn sau không thấy ai, anh ta đậy nắp nồi lại rồi đưa từng nắm cơm vào miệng nuốt lấy nuốt để. Nhìn thấy mọi cử chỉ của Nhan Hồi Khổng Tử chỉ biết lắc đầu thở dài và ngửa mặt lên trời than rằng !

"Ôi chao, học trò bậc nhất của ta mà lại ăn vụng hèn hạ như vậy sao ? Bao nhiêu kỳ vọng ta đặt vào nơi hắn thì bây giờ đã tan thành mây khói hết".

Khi bữa ăn đã dọn xong và thầy trò đều ngồi vào bàn thì Khổng Tử lớn tiếng hỏi các học trò xem mình có nên lấy một bát cơm để cúng cha mẹ hay không ? Mọi người đều cho là phải, duy chỉ có mình Nhan Hồi là không đồng ý. Khi được hỏi lý do, thì anh ta cho biết như sau: "Thưa Thầy, con nghĩ là không nên cúng, vì trong lúc mở vung ra xem cơm trong nồi đã chín đều chưa, thì tự nhiên cơn gió mạnh thổi đến, làm cho bụi bặm và bồ hóng ở trên gác bếp rơi xuống. Con vôi đậy vung lại nhưng vẫn không kịp, cơm trong nồi đã có đầy bụi ở mặt trên. Sau đó con dùng đũa lấy ra lớp cơm bẩn định sẽ đem vất đi. Nhưng rồi con lại nghĩ rằng: Thầy trò ta lâu không được ăn cơm. Mà số cơm bẩn lại nhiều tương đương với phần ăn của một người.. Do đó con đã mạn phép thầy và các anh em để ăn trước phần cơm bẩn ấy. Thưa Thầy, thế là hôm nay con đã được ăn rồi và bây giờ con chỉ ăn thêm phần rau thôi. Vừa nghe Nhan Hồi nói xong, Khổng Tử ngửa mặt lên trời than rằng :

"Ôi chao ! Thế là trên đời này cũng có những sự việc chính mắt ta trông thấy tỏ tường mà vẫn không biết rõ thực hư ! Suýt nữa ta trở thành một kẻ xét đoán hồ đồ và bất công rồi".

 
Đây là câu chuyện  “Nồi cơm Nhan Hồi” mà nhiều người vẫn đem ra kể lại để cảnh giác người đời khi phán xét một sự việc để khỏi phải hối hận như Khổng Tử trong câu chuyện này.
 

 Trong “Cổ Học Tinh Hoa” có câu chuyện “Tăng Sâm giết người”, nội dung như sau:

“Ông Tăng Sâm ở đất Phi. Ở đấy có kẻ trùng tên với ông giết chết người.

Một người hớt hải chạy đến báo mẹ ông Tăng Sâm rằng: “Tăng Sâm giết người”. Bà mẹ nói: “Chẳng khi nào con ta lại giết người”. Rồi bà điềm nhiên ngồi dệt cửi.

Một lúc, lại có người đến bảo: “Tăng Sâm giết người”. Bà mẹ không nói gì, cứ điềm nhiên dệt cửi.

Một lúc nữa lại có người đến bảo: “Tăng Sâm giết người”. Bà mẹ sợ cuống. Quăng thoi, trèo qua tường chạy trốn” (Quốc Sách).

Hai cụ Ôn Như Nguyễn Văn Ngọc và Tử An Trần Lê Nhân có lời bàn về chuyện này như sau:

“Tăng Sâm vốn là người hiền hậu, hiếu thảo, bà mẹ vốn là người trung tín, một bụng tin con/ Thốt nhiên có kẻ bảo: “Tăng Sâm giết người”. Bà mẹ không tin, người thứ hai bảo, còn chưa tin; đến người thứ ba bảo, thì cuống cuồng chạy trốn. Như thế mới hay cái dư luận của thiên hạ rất là mạnh. Một việc, dù cho sai lầm đến mười mươi, nhiều người đã cùng có một nghị luận đều như thế cả, thì cũng dễ khiến cho ta nghi hoặc rồi đem tụng tin mà cho là phải, nôm đỉa hóa ra rươi, trông con chó thành con cừu. Đến như giữa chơ, làm gì có cọp. Thế mà một người, hai người đến ba người nói có cọp, thiên hạ cũng tin có cọp thật nữa là. Những bậc ra được ngoài vòng dư luận, giữ vững được bụng như cây giữa rừng, như kiềng ba chân rất là hiếm’ nhưng có thế được, mới cao. Một chân lý có chứng minh rõ ràng mười phần chắc chắn, thì mới nên công nhận.”

Xem ra, “lời bình” của hai cụ Nguyễn Văn Ngọc và Trần Tử An về chuyện “Tăng Sâm giết người” thì thời nay “những bậc ra được ngoài vòng dư luận” không có mấy ai.

Cũng như những kẻ biết chuyện “Nồi cơm Nhan Hồi” để suy xét việc đời thì hầu như… tuyệt chủng.

Trong khi đó thì “bọn ma tru” – chữ dùng của nhà văn Vịnh Thanh Dương Thành Lợi – thì lại lền khên khắp trường văn, trận bút. “Bọn ma tru” là những kẻ chỉ biết tru; chớ không biết tri. Chúng nó tru rú theo lệnh của chủ chúng nó là VC, Việt gian, bọn “bồi thần”, tức “tay sai của lũ tay sai, đầy tớ của lũ đầy tớ”.

Chúng nó đã dùng thủ đoạn “Tăng Sâm giết người” để đánh phá tôi, bị tôi và các văn hữu Trương Minh Hòa, Kiêm Ái, Vị Thanh Dương Thành Lợi vạch mặt, chỉ tên chúng nó đã phải chạy trốn như một lũ chuột.

Bằng những bài viết của một người cầm bút vì lẽ phải và sự thật với những chứng cớ rõ ràng, những lập luận sắc bén, chúng tôi đã giáng cho chúng nó những đòn “thổ huyết lương tri” khiến chúng nó phải tắt những tiếng tru. 

Tôi rất hãnh diện về các văn hữu của tôi: Những người cầm bút phục vụ Lẽ Phải và Sự Thật.

Tôi hãnh diện vì đã có nhiều văn hữu lên tiếng bênh vực tôi; trong khi thái-sơn-lục-bát Nguyễn Du đã phải dùng “tiếng kêu đứt ruột mới” tức Đoạn Trường Tân Thanh để giãi bày tâm sự của kẻ sĩ buổi giao thời. Sợ ba trăm năm sau không có ai hiểu mình đã phải làm bài “Độc tiểu thanh ký”  ( Xin xem phụ lục ) có những câu đọc lên nghe chua xót cách gì:

“Nỗi oan khiên khó hỏi trời
Niềm đau ta nhận chỉ thời ta đau
Ba trăm năm nữa - về sau
Biết ai thiên hạ chung sầu Tố Như?”

(Lão Móc dịch).

Chưa hết. Vừa qua, vì lên tiếng về chuyện một cựu luật sư lại tự biến mình thành loài lang sói đã ca tụng kẻ sát nhân, bị bọn ma tru túa ra tru rú, tôi lại được nữ sĩ Ngô Minh Hằng công bố trên các diễn đàn điện tử  “Lời tâm tình trước Xuân Mậu Tuất về bài thơ ca tụng HCM của nhà văn Lão Móc”.

“Xin cám ơn ánh trăng rằm
Đã soi sáng cả lương tâm con người
Cám ơn hào khí ngút trời
Dùng lời công đạo nói lời lương tâm”

Xin chân thành cám ơn Ngô nữ sĩ, tác giả của hàng ngàn bài thơ rực lửa đấu tranh cho một đất nước Việt Nam không còn những kẻ cầm quyền cai trị dân chúng như một đoàn quân ngoại nhập.

Hàng ngàn bài thơ của nữ sĩ là những phấn son tô điểm sơn hà/Làm cho rỡ mặt đàn bà nước Nam.

LÃO MÓC

 *
*  *

 PHỤ  ĐÍNH

 

Ðộc tiểu thanh ký

Tây Hồ hoa uyển tẫn thành khư
Độc điếu song tiền nhất chỉ thư
Chi phấn hữu thần liên tử hậu
Văn chương vô mệnh lụy phần dư
Cổ kim hận sự thiên nan vấn
Phong vận kỳ oan ngã tự cư
Bất tri tam bách dư niên hậu
Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như?

NGUYỄN DU

Tây Hồ thay đổi khắp nơi nơi
Còn lại ngoài song mảnh giấy rời.
Son phấn hữu thần, nào hết kiếp
Văn chương không mệnh, lụy theo người.
Hận sầu kim cổ trời không thấu
Oan ức dị thường ta biết thôi.
Chẳng biết ba trăm năm sắp tới
Người đời ai khóc : Tố Như ơi !

NGUYỄN TAM dịch

Vườn đẹp Hồ Tây đã nỗi gò ,
Trước song treo lửng một trang thư .
Hồn son đoạn kiếp còn vương vấn ,
Thi bản lụy đời chỉ mảnh dư .
Trời đất dững dưng niềm oán hận
Mình ta san sẻ nỗi oan cừu .
Ba trăm năm nữa làm sao biết ,
Thiên hạ ai người khóc Tố Như ?

Lê Minh Uyên dịch

 

*  *
*

Trở Về