Việt Cộng pháo kích
vào Trường Tiểu Học Cộng Đồng Cai Lậy, Tỉnh Định Tường
Vào sáng ngày 9/3/1974,
Việt Cộng pháo kích vào Trường Tiểu Học Cộng Đồng Cai Lậy, Tỉnh Định
Tường, đúng vào lúc các em học sinh đang trong giờ chơi,giết chết 29 em và làm bị thương
hơn 70 em.
Người dân thương tiếc đã viết thành bài hát để tưởng nhớ các em:
Hỡi bé thơ ơi, sao vội lìa đời, khi tuổi
còn tươi, khi tuổi còn xanh
Tiếng hát ngây thơ bên
trường ngày nào, bây giờ còn đâu khi đạn thù rơi
Thầy còn giảng bài tình
thương trong lớp
Bạn bè còn ngồi chăm chỉ
lắng nghe
Sao em nỡ bỏ mái trường
ngày xưa
Lưu luyến vĩnh viễn ra đi
Hỡi bé thơ ơi, sao vội bỏ
thầy, bỏ mẹ, bỏ cha, bỏ bạn, bỏ em
Hỡi bé thơ ơi, em tội
tình gì, sao vội bỏ đi, em lại bỏ đi
Thầy còn giảng bài tình
thương trong lớp
Bạn bè còn ngồi chăm chỉ
lắng nghe
Sao em nỡ bỏ mái trường
ngày xưa
Lưu luyến vĩnh viễn ra
đi.
Lịch sử cận đại không thể nào “nhận lớp” hầu giấu nhẹm việc Cộng sản
pháo kích vào trường tiểu học Cộng Đồng Cai Lậy vào thập niên 1970.
Hành động tàn ác nầy vẫn được bọn Cộng sản huyênh hoang loan tin trên
đài phát thanh Hà Nội là trận pháo kích đã giết được khá nhiều những
tên Mỹ ngụy ác ôn và v.v...
Bài thơ "Sân Trường Cai Lậy" của thi sĩ
Ngô Văn Thọ là bản cáo trạng lớn nhứt trong lịch sử chiến tranh
Quốc-Cộng. Cho dù ông Hồ Chí Minh có ngóc đầu sống lại, cũng không có
cách trở trái vuốt mặt trong vụ tàn sát kinh hoàng nầy. Ðành rằng,với
họ Hồ, ông rất có tài láo xược và lọc lừa!
“Tôi vẫn nhớ buổi kinh hoàng Cai Lậy
Giặc pháo vào trường học
lúc giờ chơi
Tuổi thơ ngây đang đùa
giỡn vui cười
Nằm phơi xác miệng còn
trơ viên kẹo
Tôi thấy những người mẹ
đi lẽo đẽo
Quanh ngôi trường tìm
nhặt mớ thịt xương
Gỡ tóc tai, lẫn máu dính
trên tường
Của hai mươi chín thiên
thần bé bỏng
Tôi đã thấy hai hàng lệ
nóng
Chảy không ngừng trên
gương mặt xanh xao
Của người mẹ buồn héo hắt
khổ đau
Nhận xác con nhờ áo lem
mực tím...”.