|
|
T H
Ờ I - S Ự
|
|
- Cái
lầm to thế kỷ -Trần Thanh-
Một trong những bài thơ
của
tác giả Vô Danh mà tôi tâm đắc nhất là bài:
Cuộc
chiến đấu này
Cuộc
chiến đấu này chưa phân
thắng phụ
Ta
vẫn còn đây và sắt thép
còn kia
Chết
chóc thầm câm, cốt nhục
chia lìa
Ta
vẫn sống và không hề lẫn
lú
Ta
muốn nói với bầy dã thú
Khúc
hát khải hoàn ta sẽ hát
thiên thu!
(1975)
Bình luận về bài thơ:
Cuộc
chiến đấu giữa chúng ta
và bọn việt gian cộng sản vẫn còn đang tiếp diễn, chưa phân thắng
bại,dù rằng
bọn chúng đã tuyên bố "chiến thắng" cách đây 33 năm!
Các
chiến sĩ chúng ta vẫn
đang giữ vững vị trí chiến đấu với súng ống (sắt
thép)
vẫn đang ghìm trên tay. Người công
nhân, nông dân có "vũ khí" đình công, giáo dân có "vũ khí"
cầu nguyện, dân oan có "vũ khí" biểu tình đòi đất, các nhà văn, nhà
thơ, nhà báo có "vũ khí" là ngòi viết, bàn phím computer
..v..v... Tóm lại, theo ý tác giả Vô
Danh: "sắt thép còn kia" chính là sắt
thép của ý chí chúng ta, quyết tâm chống lại kẻ thù đến cùng để đem lại
tự do,
thanh bình cho đất nước. Những con
người đấu tranh chân chính, chưa có ai "giã từ vũ khí" để đầu hàng
quân giặc!
Chết
chóc thầm câm: Những
chiến sĩ vô danh đã và đang chiến đấu cho lý tưởng tự do từ năm 1975
đến nay và
nhiều người đã âm thầm hy sinh, ngay cả một nấm mồ hoang cũng không có!
Cốt nhục
chia lìa: Biết bao
gia đình đã bị tan nát vì bọn giặc cộng, cha mẹ xa con, vợ xa chồng,
anh em ly
tán ..v..v..
Tuy
nhiên, dù đang sống trong
một hoàn cảnh hết sức bi đát, tác giả vẫn giữ được lý trí sáng suốt để
đánh
giặc và luôn tin tưởng vào sự tất thắng trong tương lai, tựa như mọi
người ai
cũng biết chắc, sau đêm dài tăm tối, mặt trời sẽ ló dạng.
Ðó là
tình hình chung của đất
nước. Còn sự tranh đấu tại hải ngoại
giữa chân lý và gian tà cũng vẫn đang tiếp diễn. Nói
cho rõ hơn, đó là sự việc những nghi vấn về ông Nguyễn Chí
Thiện. Tôi xin mượn những câu thơ của
tác giả Vô Danh, sửa lại một vài chữ để diễn tả tình trạng đấu tranh
này:
Cuộc chiến
đấu này chưa phân
thắng phụ
Ta
vẫn còn đây và THẰNG ĂN
CẮP VẪN CÒN KIA!
Nó
tưởng ta miệng
câm, chịu nhục chịu hèn
Nhưng
ta vẫn tố
cáo và không hề lẫn lú
Ta
muốn nói với bầy dã thú
Khúc
hát khải hoàn ta sẽ hát
thiên thu!!!
Mới đây
bà Bút Vàng Ðỗ Thị
Thuấn đã phỏng vấn ông Nguyễn Chí Thiện và cho phổ biến cuộc phỏng vấn
này trên
tờ báo điện tử Ánh Dương của bà. Tôi đã nghe cuộc phỏng vấn nhưng không
đồng ý
về những giải thích của ông Thiện. Ví
dụ như:
- Ông
giải thích vụ ông dạy
học môn Sử ký, giảng cho học sinh rằng Nhật Bản phải đầu hàng hồi đệ
nhị thế
chiến vì bị hai quả bom nguyên tử của Mỹ chớ không phải do bị quân đội
Xô Viết
đánh bại. Vì sự giảng dạy "phản
động" này mà ông bị công an bắt, bị đưa đi tù ba năm rưỡi.
Tuy
nhiên, ông Thiện lại giải
thích rằng cái "lớp học" này là lớp học .... ở ngoài trời, ở ngay trước nhà ông
Thiện chớ không
phải là lớp học trong trường học của nhà nước, cho nên không có tổ bộ
môn,
không có phòng giáo vụ, không có hiệu trưởng, không có bí thư chi bộ
đảng kiểm
soát! Các học sinh khoảng 20 người, học theo .... hứng và "thầy"
Thiện cũng dạy theo ....hứng! Học theo
hứng tức là thích thì tụ họp lại để học,còn không thích thì không đi
học! Bàn
ghế của "lớp học" kê ở ngoài vỉa hè!
Quý vị
nào đã từng sống ở Hải
Phòng trước năm 1954 thử nhớ lại xem có thể có tình trạng như vậy xảy
ra hay
không, sau gần 10 năm Việt Minh cướp chính quyền mà vẫn để cho người
dân được
tự do như vậy? Kinh nghiệm sống trong
Nam, sau năm 1975, tôi thấy rằng không thể nào có một cái lớp học bụi
đời có
tới vài chục học viên, HỌC CÔNG KHAI Ở NGOÀI ÐƯỜNG,không hề do việt
cộng kiểm
soát mà được tự do sinh hoạt như vậy! Nếu
có hình thức dạy kèm thì bất quá là vài ba em học sinh, học lén lút ở
trong nhà
và học các môn như toán, lý hóa, sinh ngữ chớ không có ông thầy nào mà
dám
giảng dạy môn sử "phản động" như vậy!
Ông
Thiện có thói quen khi
nói chuyện, thường đệm câu "phải không nào?"
và bà Thuấn thì thường nói:"Ờ, đúng rồi,
đúng
quá, phải rồi, anh nói rất đúng!" Nghĩa
là kẻ tung người hứng! Anh
tung em hứng thì nó phải đúng chớ không lẽ sai! Vì vậy tôi cho rằng
cuộc phỏng
vấn đó là vô giá trị, không thuyết phục được công luận.
Do đó,
tôi đề nghị rằng ông
Thiện nên tổ chức một buổi diễn đàn hoặc đối luận công khai, hình thức
như ông
Trần Mạnh Quỳnh tổ chức vừa rồi với sự chứng kiến của các cơ quan ngôn
luận như
báo chí, truyền thông, truyền hình .... Ông hãy để cho những người có
những
nghi vấn được quyền công khai nêu câu hỏi và ông trực tiếp trả lời họ. Sau đó,chuyện đúng hay sai, ai "thắng
hay thua" hãy để cho công luận phán xét.
Ông
Thiện là người
của công chúng (public figure) Theo
luật pháp của nước Mỹ và các nước dân chủ khác cũng vậy, khi người dân
có thắc
mắc về một nhân vật "công chúng" thì họ có quyền được nêu những thắc
mắc và nhân vật ấy có bổn phận phải trả lời, nếu họ đang nắm giữ một
chức vụ
trong chính quyền. Còn những thắc mắc,
nghi vấn về những đời tư của các ngôi sao điện ảnh, ca sĩ thì rất nhiều. Do đó, những người đang bênh vực cho ông
Thiện không nên nổi giận, chửi bới và chụp mũ những người nêu nghi vấn
về ông
là "cộng sản", là "ngu dốt", là "côn đồ, du đãng, ếch
nhái" ..v..v..
Không có
lửa làm sao có
khói? Những điều mâu thuẫn về tiểu sử
của ông Thiện cũng như cách hành sử của ông có hàng trăm điều làm cho
công
chúng ngờ vực. Ðó là lý do vì sao công
luận có nghi vấn chớ không phải vì ganh ghét đâu. Những người tài giỏi
về nhiều
lãnh vực khác, nổi tiếng như ông Thiện không phải là không có, tại sao
thiên hạ
không théc méc mà ngọn đèn pha sân khấu chỉ rọi vào một mình ông Thiện? Có nhiều văn thi sĩ, nhà báo đã từng bị ở tù
cộng sản trên 10 năm và hiện nay họ vẫn đang tiếp tục sáng tác và đang
nổi
tiếng ở hải ngoại mà không hề bị ai nêu nghi vấn hay thắc mắc. Vậy tại sao chỉ có một mình ông Thiện bị
nghi vấn?
Do đó,
muốn giải tỏa những
nghi vấn thì đích thân ông Thiện nên trả lời công luận chớ không nên để
cho một
số người trả lời giùm cho ông. Thậm chí những người này còn nói rằng vì
ông KHINH BỈ những người nêu
nghi vấn cho nên ông
không thèm trả lời! Cách trả lời như vậy chính là đổ thêm dầu vào lửa
và làm hại
cho ông Thiện chớ không ích lợi gì! Không
lẽ chỉ có một mình ông Thiện và những người
đang bênh vực cho ông
là tài giỏi, còn thiên hạ là đui mù, là ngu hết cả?
MỘT
GIẢI THÍCH KHÁC
CỦA ÔNG THIỆN KHÔNG LÀM THỎA MÃN CÔNG LUẬN:
Cũng
trong cuộc phỏng vấn do
bà Thuấn thực hiện, bà đã nêu câu hỏi là tại sao có sự khác biệt giữa
hai tập
thơ "Hoa Ðịa Ngục" và tập "Hạt Máu Thơ" mới xuất bản sau
này. Dư luận chê rằng tập Hạt Máu Thơ
dở quá, từ đó họ nghi ngờ rằng tập "Hoa Ðịa Ngục" không phải do ông
Thiện sáng tác!
Tôi nhớ
ông Thiện đã trả lời
ngắn gọn như vầy:
- Những
người ấy chẳng hiểu biết gì về nghệ thuật!!!
Sau đây
tôi xin trích một vài
đoạn thơ trong tập Hạt Máu Thơ mới được ông Thiện cho xuất bản:
**
- Thịt nướng
bếp Công an thơm đến khổ !
- Anh
hít từng hơi dài nói: Nếu mùi
phân độc hại
- Thì
mùi thịt tất nhiên phải bổ !
- Các
đầu gấu cười khen : Nói rất
khoa học, lọt vào tai !
Nguyễn
Chí Thiện- Hạt Máu Thơ- trang
149.
( Xin quý
độc giả chú ý: bốn câu "thơ" này hoàn toàn
không có vần điệu, ý tứ rời rạc như cơm
nguội và rất vô duyên như .... Thị Nở! Thơ của thi sĩ vô danh luôn luôn có vần điệu
và ý tứ rất sâu sắc chớ không phải hề và trơ trẽn như vầy!)
**
- Nó
cho chó nó đẻ
-
Bánh cuốn thu của dân (câu
số 2 chẳng ăn nhập gì đến câu số 1!)
-
Quay lại dọa tù nhân
-
:Thằng nào ăn bỏ mẹ !
Nguyễn
Chí Thiện- Hạt Máu Thơ- trang
154
- Ăn
toàn sắn
- Hơn
trường bắn
- Rau
lại thiếu
- Quà
lò thiêu !
(bốn câu thơ
này rất thối, chả hiểu ý người viết muốn nói cái gì!
Bốn câu thơ là bốn cái ốc đảo, không có liên hệ gì
với nhau hết!)
Nguyễn
Chí Thiện - Hạt Máu Thơ –
trang 148
**
- Ở,
Hỏa lò, giấy vệ sinh khó có
-
Nhiều người không dùng, như trâu,
như chó
-
Phải có quà, có ngoại giao, mới có
thể mong xoay
-
Xoay nó còn gay hơn xoay vé máy
bay!
Nguyễn
Chí Thiện- Hạt Máu Thơ- trang
144.
Những
người đã từng đọc tập thơ Vô
Ðề phải công nhận rằng có nhiều bài thơ và câu thơ xuất thần,
nhiều ý
tưởng mới lạ và nhiều câu châm biếm chế độ rất cay độc. Quan trọng nhất
là tác
giả bày tỏ sự căm ghét đến tột cùng cái chế độ cộng sản, quyết tâm
chiến đấu
đến hơi thở cuối cùng để xóa bỏ cái chế độ hung tàn, bạo ngược đó. Tác giả luôn luôn giữ vững niềm tin chính
nghĩa sẽ chiến thắng, cho dù khi Mỹ đã bỏ chạy, thì thơ chiến
đấu của
tác giả VẪN DƯ THỪA SỨC ÐẠN BẮN!
Từ những
nghệ thuật và tư tưởng cao
như vậy, cũng ví như chúng ta đã quen ăn những món ăn ngon do một đầu
bếp nổi
tiếng nấu, bỗng nhiên ông Thiện dọn ra "món ăn" Hạt Máu Thơ như những
trích dẫn ở trên thì có ai tin ông là tác giả của Vô Ðề hay không?
Nghệ
thuật của ông Thiện là gì? Phải
chăng đó là nghệ thuật "xoay giấy
vệ sinh đi ỉa"? Hay nói gọn lại là "nghệ thuật đi ỉa"??? !!!
Nó có những tư tưởng gì cao siêu ở trong đó? Vậy mà ông chê dư luận rằng "không hiểu biết gì về nghệ thuật"!!! Ông đã quá khinh
thường dư luận thì những hậu quả sẽ đến với ông sau này. Kẻ nào gieo
gió thì sẽ
gặp bão!
TÔI
VẪN TIN RẰNG ÔNG THIỆN
KHÔNG PHẢI LÀ TÁC GIẢ CỦA TẬP THƠ "VÔ ÐỀ"
Vì những
lý do sau:
1. Ông Thiện đã tuyên bố không làm thơ nữa mà
chuyển sang viết văn, khi ông sang Mỹ hồi năm 1995.
Chúng ta thử tưởng tượng có
một ca sĩ tân nhạc đang rất nổi tiếng,
được nhiều khán giả hâm mộ và tiền thâu vào như nước.
Ðang ở trên đỉnh cao nghệ thuật như vậy thì bỗng
nhiên ca sĩ đó
tuyên bố không hát nữa mà chuyển sang ca .... vọng cổ, vốn là bộ môn
nghệ thuật
không phải là sở trường của ông ta!!! Ðiều
này có hợp lý không và có ai dám điên khùng hay liều mạng như vậy không? Tự mình giết chết tên tuổi và cuộc đời nghệ
thuật của mình!
Riêng
trường hợp ông Thiện tuyên bố
không làm thơ nữa khi bước chân sang Mỹ, đã dấy lên một sự nghi ngờ
trong công
chúng rằng ÔNG KHÔNG BIẾT LÀM THƠ VÀ ÔNG ÐÃ NHẬN VƠ TẬP THƠ "VÔ ÐỀ" LÀ
CỦA ÔNG! Nếu tiếp tục làm thơ thì sẽ bị lộ tẩy, lòi cái
đuôi chuột ăn
cắp ra!
Lý do
ông Thiện giải thích vì
"già" (56 tuổi vào năm 1995) nên làm thơ không được là rất vô
lý! Căn cứ vào tướng đi và giọng nói,
có khi ông nói được liên tục ba tiếng đồng hồ thì có người còn đùa rằng
ông có
thừa sức khỏe để cưới một lúc hai bà vợ! (sau 28 năm ở tù!)
Ngay
trong thời điểm tháng 10 năm
2008, lúc ông đã được 69 tuổi mà khi được bà Thuấn phỏng vấn, ông vẫn
trả lời
bằng giọng nói rất sang sảng, chứng tỏ là sức khỏe của ông còn rất tốt. Như vậy thì cái lý do "tuổi già sức
yếu" không làm thơ được nữa là hoàn toàn không đáng tin cậy!
Riêng về
quyển tiểu thuyết "Hỏa
Lò" của ông Thiện thì tác giả Triệu Lan đã nêu ra nghi vấn: ông Thiện
đã
bay sang Pháp, ở chung với Bùi Tín và Vũ Thư Hiên để nhờ hai tên ma đầu
này
viết giùm quyển tiểu thuyết. Nghi
vấn này rất khả tín. Ðã làm thơ không
được thì viết văn cũng chẳng được!
2. Sự khác biệt quá lớn giữa hai tác phẩm
"Vô Ðề" và "Hạt Máu Thơ"
Có lẽ
khi thấy sự nghi ngờ của công
luận ngày càng lớn về sự kiện "thi sĩ không biết làm thơ" cho nên ông
Thiện buộc lòng phải rặn đẻ ra một cái quái thai là "Hạt Máu Thơ" để
chứng tỏ rằng mình biết làm thơ! Nhưng oái oăm thay, càng cố gỡ thì
càng rối mà
ngày nay cái quái thai "Hạt Máu Thơ", cái trường phái nghệ thuật thơ
"đi ỉa" do ông Thiện sáng tạo ra đã trở thành con dao hai lưỡi cắt cổ
ông. Nó
chính là bằng chứng hùng hồn tố cáo ông Thiện không phải là tác giả của
tập thơ
Vô Ðề, khỏi cần phải giảo nghiệm
chữ viết làm
chi cho mất công!
Nếu có
một nghệ sĩ sáng tác nào đó
bị sa sút về nghệ thuật thì sự sa sút đó phải ở một mức độ có thể chấp
nhận
được. Ðằng này, một bên, tập Vô Ðề là
tinh hoa của tư tưởng và của chữ nghĩa; còn một bên, tập Hạt Máu Thơ là
một
ÐỐNG RÁC, là CẶN BÃ CỦA CHỮ NGHĨA, thì ta không thể nào chấp nhận được
hai tập
thơ do cùng một người sáng tác!
Chỉ nội
hai điểm này thôi là chúng
ta có thể thấy rõ ông Thiện không phải là tác giả của tập thơ Vô Ðề,
chưa nói
đến hằng trăm điều vô lý khác!
3. Theo giả thuyết của tác giả Triệu Lan thì có HAI
BẢN CHÉP TAY của
tác phẩm Vô Ðề. Nghĩa là một bản chép
tay do chính tác giả Vô Danh chép lại những sáng tác của mình trong tù
và một
bản khác do ông Thiện chép lại từ bản gốc. Sau
đó, ông Vô Danh bị bắt và bản chép tay đó bị lọt
vào tay của bọn
công an việt cộng. Bọn tình báo việt
cộng bèn nhớ đến các nhân vật tình báo như Phạm Xuân Ẩn và Vũ Ngọc Nhạ
và
phương pháp cài, cấy người mà bọn chúng đã làm thành công từ trước năm
1975. Vì thế nên bọn chúng tiếp tục âm
mưu dựng nên một nhân vật tương tự để cài vào cộng đồng người Việt tại
hải
ngoại. Bọn chúng bèn kêu ông Thiện chép lại toàn bộ tác phẩm Vô Ðề và
bồi dưỡng
cho ông ta trà, cà phê, thuốc lá, tiêu chuẩn cao gấp đôi tiêu chẩn của
một cán
bộ việt cộng trung cấp.
Giả thuyết:
Ông Vô Danh sau khi trao tập
thơ cho tòa đại sứ Anh thì bị công an
việt cộng bắt. Việt cộng bắt ông ta
chép lại toàn bộ tập thơ Vô Ðề. Sau khi
ông chép xong thì ông bị việt cộng THỦ
TIÊU. Công an việt cộng có bản
chép tay nguyên
thủy của tác giả Vô Danh.
Bước
tiếp theo, việt cộng kêu ông
Thiện ngồi chép lại tập thơ Vô Ðề, học thuộc tập thơ Vô Ðề rồi đưa ông
đi ở tù
để chuẩn bị cho một cuộc cài cấy người, "mười năm trồng người", mãi
đến năm 1995 tức 15 năm sau, ông Thiện mới được đưa đi định cư tại Mỹ!
Bản
chép tay tập thơ Vô Ðề với nét
chữ của ông Thiện được việt cộng chuyển cho các điệp viên của chúng ở
Mỹ. Mới đây, bọn
chúng phao tin tòa đại sứ Anh đã GỞI TRẢ BẢN GỐC cho nhân
vật ABC nào đó mà không gởi trả thẳng cho ông Nguyễn Chí Thiện. (đây là điều rất vô lý và đáng ngờ)
Tiếp
theo, cái "bản gốc"
đó lại được chuyền tay lòng vòng qua hai ba nhân vật nữa, cuối cùng mới
đến tay
ông Thiện!
Như vậy,
trong quá trình đi lòng
vòng này, "bản gốc từ tòa đại sứ Anh" sẽ bị bọn điệp viên của việt
cộng đánh tráo bằng bản chép tay của ông Thiện lúc ông ngồi chép lại
tại sở
công an hồi năm 1980!
Do
đó, nếu thực hiện sự
giảo nghiệm chữ viết thì ông Thiện sẽ .... "thắng"!
4. Mới đây báo Sài Gòn Nhỏ, báo điện tử Hồn Việt
UK và
trang nhà của ông
Bùi Như Hùng, có đăng hai lá thơ với thủ bút của tác giả Vô Danh viết
bằng
tiếng Pháp gởi cho tòa đại sứ Anh hồi năm 1980 và một lá thơ viết tay
của ông
Thiện gởi cho ông Nguyễn Ngọc Bích hồi tháng 12 năm 1995.
Theo kết
luận của các chuyên viên
giảo nghiệm chữ viết thì tuồng chữ trong hai lá thơ là do hai người
khác nhau
viết! Không cần là chuyên viên kỹ thuật
hình sự, với con mắt nhìn bình thường, chúng ta cũng có thể thấy được
sự khác
biệt rất rõ:
- Chữ
"g" trong lá thơ
tiếng Pháp của tác giả Vô Danh thì được viết khoanh tròn rất trọn vẹn,
trong
khi đó chữ "g" của ông Thiện thì viết bỏ lửng nửa chừng!
- Các
chữ khác như
"p,l,e,n" cũng tương tự, nghĩa là trong bản tiếng Pháp được viết rất
rõ ràng, tròn nét, trọn vẹn; trong khi đó, trong lá thơ của ông Thiện
thì những
chữ cái này đều bị "hiếp dâm", viết láu và không trọn nét!
Do
đó, nếu có sự giảo nghiệm chữ
viết thì phải bảo đảm là chữ viết của ông Thiện phải được SO SÁNH VỚI BẢN GỐC của tập thơ "Vô Ðề". Nếu không, thì cộng đồng chúng ta sẽ bị hố
to, bị một cái lầm to thế kỷ, bị việt cộng lừa bịp thêm một lần nữa rất
là
đau!!!
Sự
việc, tòa đại sứ Anh
trao trả "bản gốc" cho nhân vật ABC nào đó mà không trao cho ông
Thiện là điều rất đáng nghi ngờ. Chính đây là đòn hỏa mù do việt cộng
tung ra
để thừa cơ nước đục thả câu đánh
tráo tập
thơ Vô Ðề bằng
bản chép tay với nét chữ của ông Thiện.
Trong
bài viết hồi tuần
trước, tôi có nêu ra một sự thách đố là ông Thiện hãy chứng tỏ cái tài
thi phú
xuất chúng của ông bằng cách sáng tác ba bài thơ, tập trung vào ba biến
cố lớn,
đó là:
-
Trung Cộng xâm chiếm
đảo Hoàng Sa và Trường Sa
-
Biến cố dân oan
-
Biến cố giáo dân Công
Giáo đang tranh đấu tại giáo xứ Thái Hà
Ông muốn thuyết phục
công luận tin ông thì hãy sáng tác ba bài thơ thử xem?
Tại sao một người với trái tim nồng cháy yêu
nước, có tài làm thơ xuất thần mà lại lặng câm trước những biến cố lịch
sử lớn
của đất nước như vậy? Tác giả Vô Danh đã từng tâm sự: -lòng yêu nước
của ông là
chính, còn thơ phú chỉ là phương tiện để ông giúp những người dân đen
nhìn thấu
suốt tim đen bầy quỷ đỏ!
Tại
sao khẩu súng của
ông Thiện lại bị "hết đạn", bắn không được nữa? Hồi
năm 1975, tác giả Vô Danh đã từng nói
"thơ vẫn thừa sức đạn bắn" cơ mà!
Tác
giả Vô Danh đã nêu
quyết tâm:
..."sẽ
có một ngày
con người hôm nay
vất
súng, vất cùm, vất
cờ, vất đảng ...."
còn
ông Thiện từ khi
sang Mỹ thì có quan hệ mật thiết với băng đảng Việt Tân và băng đảng
Bùi Tín ở
bên Pháp, chủ trương hòa hợp hòa giải với việt cộng!!!
Ðể
kết thúc bài viết
này, tôi xin mượn những câu thơ trong bài "Ðau đớn lắm" của tác giả
Vô Danh, mô tả tình hình chính trị hiện tại của cộng đồng người Việt
tại hải
ngoại:
Ðau
đớn lắm cái lầm to
thế kỷ
Sử
sách ngàn đời còn mãi
khắc ghi
.................................
Ðời
chúng ta có nhiều
lầm lỡ
Lầm
nơi, lầm lúc, lầm
người
Nhưng
cái lầm to uổng
phí cả đời
LÀ
ÐÃ NGỐC, NGHE VÀ TIN
LỜI ÔNG NGUYỄN CHÍ THIỆN!!!
Trần
Thanh
Ngày
5 tháng 10 năm 2008
==========================================
PHẦN PHỤ
LỤC:
Tôi
nhớ khi còn nhỏ đã
đọc một truyện tiếu lâm như sau:
Thời
xưa, có một anh học
trò rất thông minh, có tài xuất khẩu thành thi. Danh
tiếng đồn xa đến tai ông quan trong vùng. Một
hôm quan cho vời anh học trò đến và
truyền rằng:
-
Quan nghe cháu có tài
xuất khẩu thành thi vậy cháu có thể chứng tỏ tài năng cho quan thấy
được không?
Anh
học trò bèn lễ phép
thưa:
-
Trình quan lớn, xin
quan lớn cho đề tài, con sẵn sàng làm thơ hầu quan lớn
Ông
quan ngó ra sân, thấy con ngựa trắng, bèn
nói:
-
Cháu thử làm một bài
thơ tả con bạch mã của quan xem nào?
Anh
học trò vừa nhìn
thấy con ngựa trắng thì ngay lập tức anh ứng khẩu làm liền mấy câu thơ:
Bạch
mã mao như tuyết
Tứ
túc cương như thiết
Tướng
công kỵ bạch mã
Bạch
mã tẩu như phi!
Nghe
mấy câu thơ ứng
khẩu của anh học trò, quan lớn rất hài lòng, bật cười ha hả. Sau đó, quan truyền quân lính đem hai cái
thúng bỏ vô đó một số vải vóc, gạo thóc và thực phẩm để thưởng cho anh
học trò.
Tuy nhiên tên lính lệ bỏ quà không đều, một thúng đầy quà, một thúng
chỉ có
lưng phần. Thế là anh học trò bèn xổ nho:
-
Nhất bên trọng nhất
bên khinh!
Ông
quan lại bật cười vì
tài văn chương, chữ nghĩa của anh học trò. Ông truyền cho lính phải bỏ
quà cho
đầy hai thúng cho cân bằng. Thấy ông quan chiều theo ý mình, anh học
trò lại
tiếp tục ứng khẩu:
-
Có như thế mới phải
đạo!
Ông
quan gật gù rất hài
lòng vì anh học trò có thực tài, rất xứng đáng với danh tiếng lan
truyền. Sau đó ông sai quân lính gánh hai
thúng quà
về tận nhà anh học trò, làm cho cha mẹ anh và hàng xóm vô cùng hân hoan
vì có
một thần đồng đang sống trong xóm mình!
Vài
ngày sau đó, có một
anh học trò khác ở làng kế bên, tên là anh KHỈ, thấy anh học trò này
"trúng mánh", bèn lân la tới làm quen. Anh nói:
-
Sư huynh làm cách nào
mà được quan lớn thưởng, có thể chỉ vẽ cho đệ biết không?
Anh
học trò thần đồng cũng
tình thật kể lại toàn bộ câu chuyện. Anh
Khỉ là loại học trò dốt đặc cán mai nhưng anh có biệt tài về trí nhớ và
hay bắt
chước. Thế là sau khi nghe lại câu chuyện, anh đã nhớ hết bài thơ ứng
khẩu của
người bạn. Ngày hôm sau anh hân hoan thơ thới lên đường đến dinh của
quan, xin
ra mắt quan để .... làm thơ! Ông quan cũng vui vẻ chấp nhận vì biết đâu
lại có
một thần đồng khác cũng chưa biết chừng? Anh Khỉ lễ phép thưa với quan:
-
Xin quan lớn cho con
một đề tài, con có thể xuất khẩu thành thi hầu quan lớn!
Ông
quan lại ngó ra
sân. Nhưng tổ trác anh Khỉ, lần này
không có con bạch mã đứng đó mà chỉ có một bà cụ tóc bạc phơ đang quét
sân! Ông
quan bèn nói:
-
Cháu hãy làm một bài
thơ mô tả bà cụ đó cho ta!
Thế
là ngay lập tức anh
Khỉ "xuất khẩu thành thi", ăn cắp trọn vẹn ý và lời của người bạn,
chỉ sửa đổi có hai chữ "bạch mã" thành "bà lão":
Bà
lão mao như tuyết
Tứ
túc cương như thiết
Tướng
quân kỵ bà lão
Bà
lão tẩu như phi!
Ông
quan nghe cậu học
trò này "xuất khẩu thành thi" như vậy thì đâm ra tá hỏa. Thế rồi sau
đó ông đùng đùng nổi giận quát lên:
-
À, thằng ranh con này
mày dám hỗn láo với quan. Quân lính
đâu, đét đít thằng này 20 roi cho ta!
Anh
Khỉ bị lính lệ nọc
ra đét cho 20 roi mây vào đít, tuy nhiên tên lính lệ đánh không đều,
một bên
mông 15 roi còn một bên chỉ có 5 roi. Anh Khỉ bèn tiếp tục "xổ nho":
-
Nhất bên trọng nhất
bên khinh!
Ông
quan thấy thằng học
trò này tiếp tục xấc láo nên truyền quân lính đánh thêm 10 roi nữa cho
đủ sự
công bằng! Lần này anh Khỉ bị đau quắn đít, mếu máo nói:
-
Có như thế mới phải
đạo!
Câu
chuyện này tôi đã
đọc từ hồi còn học tiểu học. Bây
giờ xảy ra biến cố "Vô Ðề" thì
tôi liên tưởng đến nhân vật Nguyễn Chí Thiện và anh học trò tên Khỉ ăn
cắp thơ
của bạn mình mà cuối cùng bị tai vạ!
|
|