Nhất Hạnh : Âm mưu một cuộc đảo chánh GHPGVNTN không thành
Quách thị Hương Giang, 2007 

  Tăng Thân nghênh ngang phố Huế 
Đón mừng Cha Lý hát khúc tám năm

Kế sách vô hiệu hóa Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất (GHPGVNTN) qua chiến lược GHPGVNTN không Huyến Quang-Quảng Độ : đây chính là một biến tướng từ chiến lược Nhất Hạnh, âm mưu một cuộc “Tiểu Đảo Chánh GHPGVNTN không thành” mà ra. 

Từ đó chiến lược đánh phá GHPGVNTN của cộng sản Việt Nam trong thời đại mới được nhận định qua ba loại hình đó là: Đánh Phân Hóa; Đánh Xâm Nhập và đánh Vô Hiệu Hóa.

1981 nhà nước đánh GHPGVNTN bằng phân hóa qua việc sản sinh vô tính ra Hiệp hội Phật Giáo Việt Nam vốn là một Giáo Hội quốc doanh do nhóm tay ba: Nguyễn Văn Linh, Xuân Thủy, Đỗ Trung Hiếu thai sinh mà ra (Đỗ Trung Hiếu, Thống nhất Phật Giáo). 

1992 sau Tang lễ đức Tăng Thống thứ 3 GHPGVNTN, Hòa thượng Thích Đôn Hậu nhất là việc áp đặt huân chương Hồ Chí Minh lên Giác Linh ngài Thích Đôn Hậu không thành đưa đến việc Ngài Thích Huyền Quang chính thức đảm nhận Quyền Viện Trưởng Viện Hóa Đạo kiêm xử lý Viện Tăng Thống trước sự chứng kiến của chính quyền Thừa Thiên-Huế vẫn đến việc nhà nước CHXHCNVN thất bại trong việc triệt hạ GHPGVNTN, từ đó cộng sản đổi chiến lược sanh kiểu mới bằng cách đánh xâm nhập vào hàng ngũ GHPGVNTN.

Đến 2003 quá trình xăm nhập vào tổ chức GHPGVNTN được họ đánh giá là đã nắm phần chủ động cho nên mầm móng một cuộc tiểu đảo chánh lại được manh nha, qua việc dọn đường dư luận cho cuộc đảo chánh, nhóm đạc tình Tôn Giáo vận tung ra chiêu bài: GHPGVNTN không Huyền Quang-Quảng Độ, việc nầy được quân sư “một thời làm rung rinh nước Mỹ” chỉ đạo và được thực hiện bởi nhà văn nghệ tài hoa: “một phương trời viễn mộng”. Thế nhưng Giáo chỉ 04-2003 GC/VTT/XLTV lưu nhiệm toàn ban nhân sự Viện Tăng Thống và Viện Hóa Đạo đã kiến cho nhà “thần tượng trí thức” đã phải thốt ra lời ta thán: “quí thầy làm hư sự hết cả” việc nầy vẫn đến một cuộc Tiểu Đảo Chánh GHPGVNTN không thành, cũng chính từ đó nhà nước chuyển sang chiến lược mới: đánh Vô Hiệu Hóa GHPGVNTN mà Nhất Hạnh là “con chốt thí” trong bàn cờ cứu nguy chế độ CHXHCNVN 2005 trên bờ vựt giải thể. Ba bước đánh phá GHPGVNTN từ 1975-1981 đến 1992-2003 đến 2005-2007 là nhằm nhuộm đỏ Dân Tộc Việt Nam nầy mà Nhất Hạnh, âm mưu một cuộc “Tiểu Đảo Chánh GHPGVNTN không thành” là canh bạc xế chiều trong chiến lược đánh phá Tôn Giáo của CS. Nội dung bài nầy được trình bày bao gồm trong mấy nét chính sau đây:

  •   Bản Chất Cộng Sản Với Tôn Giáo

“Tuyên chiến với Tôn Giáo là phản động”. Qua câu nói nầy cho thấy Lênin là một tên xảo quyệt thượng thừa trong đường hướng đánh phá Tôn Giáo. Rồi do vận dụng từ cương lĩnh nầy, các tín đồ cộng sản hầu như đều là loại “thú săn mồi dấu mặt” khi đánh phá Tôn Giáo. Chính vì thế, đánh kẻ thù nói chung, đánh Tôn Giáo nói riêng, cộng sản luôn Biến Đổi Chiêu Thức theo từng tình huống (từng Thời), với từng nơi (từng xứ), với từng người (từng Vị). Bên cạnh đó “ba bước tiến công và một bước nhượng bộ” cũng là chiêu thức tình thế của cộng sản. Cho nên, là nhà Tôn Giáo thiết nghĩ cần phải Suốt Biết Trọn Vẹn bản chất cộng sản với Tôn Giáo thì mới có thể sống còn trên vùng đất cộng sản được.

Bài học lịch sử cho thấy, trên vùng đất Đỏ cộng sản, một khi họ “cờ thắng trong tay” thì mầm sống Tôn Giáo không còn. Cộng sản mở đầu thời kỳ gieo hạt Vô Thần trên đất nước Việt Nam vào những năm 1930 thì đến những năm 1945 Năm thành phần dân tộc: Trí-Phú-Địa-Hào-Tôn Giáo lưu manh, tất cả đều ĐƯỢC cộng sản ban cho bản án treo, điều nầy họ muốn đem Dân tộc cũng như Tôn Giáo ra Tòa Án Nhân Dân để Đấu Tố bất cứ lúc nào, khi mà họ thấy là Tình Thế Cho Phép. Cho nên mọi hình thức “thông thoáng, cởi mở” với Tôn Giáo, đó không là bản chất mà là do áp lực từ Quốc Tế nhân quyền lên “nồi gạo” của họ mà thôi. Nói cách khác sự “thông thoáng, cởi mở” của cộng sản với Tôn Giáo thì đây chỉ là Chiến Lược Mới Trong Tình Thế Mới và con bài nầy diễn biến ra sao?

  • Cộng Sản Đánh-Phá GHPGVNTN 

vào những năm 1975 khi mà cộng sản “cờ thắng trong tay” trên vùng đất Miền Nam Việt Nam, tiếp theo đó trên đường tiến lên đỉnh điểm Xã Hội Chủ Nghĩa thì rào cản duy nhất làm trở ngại bước tiến nhanh, tiến mạnh, tiến lên … Dốt nát-Đói nghèo của cộng sản đó là rào chắn các Tôn Giáo. Cho nên cộng sản luôn đặt thành viên Tôn Giáo trước án treo không kỳ hạn mà thành viên GHPGVNTN là một điển hình. 


Để đánh phá GHPGVNTN, cộng sản đẻ ra một Hiệp Hội Phật Giáo Vịêt Nam (HHPGVN), đây là một tổ chức mang tính chất như là “cánh tay nối dài” của đảng; là “con bò sữa” của MTTQ để họ Vắt Sửa khi cần; là “hàng trưng bày” của Ban Tôn Giáo để họ Chào Hàng dư luận với thế giới bên ngoài. Từ khi bị bàn tay cộng sản xen vào nội bộ Tôn Giáo, từ đó dòng chãy 2000 năm Phật Giáo Việt Nam bị phân hóa làm 2 tổ chức: Một là Hiệp Hội Phật Giáo Vịêt Nam, đây là một tổ chức Tôn Giáo “chết mà chưa chôn” và một kia là GHPGVNTN đây là một tổ chức Tôn Giáo “chôn mà chưa chết” 


Hiệp Hội Phật Giáo Vịêt Nam Là Một Tổ Chức Tôn Giáo “Chết Mà Chưa Chôn” 
Hiệp Hội Phật Giáo Vịêt Nam (HHPGVN) 81, tổ chức nầy, nhìn vào tính pháp lý của Hiệp Hội nầy trong tương quan sinh hoạt xã hội thì vị thế của nó cũng không quá chỗ ngồi của các Hội cây kiêng; Hội cá cảnh; Hội nuôi tôm; Hội phụ nữ… thậm chí đến Hiến Chương của nó thì Đạo Kỳ cũng không, Đạo ca cũng không, xét cho cùng ngay đến việc gọi là tấn phong lên hàng Huề Thượng thì cũng phải Bẩm, Tâu lên “mấy đứa có tóc” để nó duyệt theo kiểu Xin-Cho rồi sau đó mới Có Quyền chào hàng trước bổn đạo được.

Về mặt khác, từ khi “đỉnh cao dốt nát của loài Khỉ-Vượn” ngự trị trên đất nước nầy, nó đã đưa đến hệ quả Sai Lầm Tai Hại đối với Dân Tộc Việt Nam và Phật Giáo Vịêt Nam mà một trong số những sai lầm tai hại kia với Phật Giáo Vịêt Nam đó là cộng sản, chính Nó làm phát sinh 2 hiện tượng trong lòng Phật Giáo: Một Phật Giáo “chết mà chưa chôn” đó là HHPGVN và Một Phật Giáo “chôn mà chưa chết” đó là GHPGVNTN. Theo đây thì từ khi có bàn tay cộng sản nhún vào Tôn Giáo, trên dòng chãy Đại Dương 2000 năm Phật Giáo Vịêt Nam lại tách ra một Con Lạch Cạn là HHPGVN, một hiệp hội vô hồn vì chỉ có nhản-mác mà không có thực quyền.

Pháp nạn 1963, Nhu-Diệm cũng bày ra “Phật Giáo thuần túy”, một sản phẩm được Thai-Sinh từ Ủy Ban Liên Bộ, điều mà Dấu ấn phân hóa chắc không dễ phai nhòa trong lòng Tăng-Ni tín đồ Phật Giáo chúng ta. Để rồi ngày nay cộng sản cũng theo con đường cũ xa xưa của Nhu-Diệm mà Đẻ ra HHPGVN 81, đây là sản phẩm để cộng sản “chào hàng” trước dư luận Quốc Tế mà thôi. Nói HHPGVN là một thây chết chưa chôn là do căn cứ vào mấy việc sau đây: 
Là một tổ chức chính trị mằm trong tổ chức MTTQ Hiệp Hội Phật Giáo Vịêt Nam là một tổ chức không có Đạo kỳ; và Đạo ca. 
Cơ chế tổ chức thì theo kiểu hình tháp ngược: có lãnh đạo mà không có quần chúng. 
Nhân sự Hiệp Hội là do cộng sản khai sanh ra theo cái kiểu “đứa có tóc đẻ ra đứa trọc đầu” 
Văn kiện nhân sự của Ban Tôn Giáo với Ban Trị Sự (BTS) là một thứ giao ước “đánh lận con đen” 
Năm điều trên đây, chỉ riêng ở điều thứ năm, trong tương quan văn bản hành chánh giữa Ban Tôn Giáo với Ban trị Sự mà điển hình là việc “quyết định công nhận thành phần nhân sự BTS thôi thì cũng đủ chứng tỏ cho tính “chết chưa chôn” của Hiệp Hội nầy rồi, điều mà như ta thấy: 

Điều 1: Nay công nhận thành phần nhân sự Ban Trị Sự tỉnh Hội Phật Giáo [A] như sau. 
Điều 2: v.v… 


Ở đây điểm cần lưu ý là “công nhận thành phần nhân sự …” chứ không là công nhận BTS với thành phần nhân sự như sau… Việc công nhân nhân sự với công nhận một tổ chức (BTS) là 2 điều khác nhau. Mà một khi công nhận thành phần nhân sự thì trong nhóm thành phần nhân sự nầy nếu như có Nhân sự nào “trở chứng” thì UBND tỉnh sẽ có quyết định khác để triệt hạ thành phần đó ngay lập tức. Theo đây thì tổ chức BTS chưa bao giờ có giá trị Pháp lý cao mang tính phổ quát ngang hàng với Luật, mà ở đây, BTS chỉ có giá trị ngang hàng với các hội đoàn như hội nông dân, hội nuôi cá, hội cây kiêng-cảnh rằng các vị lãnh đạo BTS cũng chỉ ngồi ngang hàng với các chị em trong hội phụ nữ và chỉ là một bộ phận được điều động, được chỉ đạo bởi Trưởng ban Tôn Giáo tỉnh mà không hơn được. Có thể nào một đấng trượng phu cạo bỏ tóc xanh quyết lòng “bước lên phương trời cao rộng” (Phát túc siêu phương) của thuở nào đem thân vào cửa Phật mà nay lại đan tâm làm “con bò sửa” cho Mặt Trận Tổ Quốc; cam tâm để cho “đứa có tóc” nó sai sử mình!! Nói chung, văn kiện nhân sự của Ban Tôn Giáo với BTS đây là một thứ giấy lộn, một thứ giao kèo: “đánh lận con đen” mà thôi. Thử hỏi “vì ai cớ sự gây nên nỗi nầy”.

Xét cho cùng với những thành viên GHPGVNTN còn Dấu Mình trong Hiệp Hội Phật Giáo Vịêt Nam thì đó là do hoàn cảnh mà phải như thế. Còn những ai cam tâm làm công cụ cho thế lực trần tục thì hãy nên biết rằng mình chỉ là Thân Phận Con Lạch Cạn Mà Cứ Ngỡ Mình Là Đại Dương, để rồi với thành viên nầy thì “bao giờ đời đổi can qua” thì họ cũng sẽ trở về với “mái chùa xưa” của truyền thống mà “quét lá Đa ở chùa” mà thôi. 
Với 5 điểm điển hình như trên cũng đủ để nói rằng HHPGVN chỉ là chiếc xuồng Rẽ Lối Vào Con Lạch Cạn Mà Cứ Ngở Mình Đang Du Hí Trên Dòng Chãy Đại Dương 2000 năm Phật Giáo Vịêt Nam

  • Nói Về GHPGVNTN Là Một Tổ Chức Tôn Giáo “Chôn Mà Chưa Chết” 

Dưới gầm trời pháp nạn cộng sản, GHPGVNTN là một tổ chức Tôn Giáo “chôn mà chưa chết” một khi nói như thế là do căn cứ vào những diễn biến sau đây: 
1975-04-30 Ngày cộng sản “cờ thắng trong tay” cũng là ngày người Cộng sản nhìn GHPGVNTN theo kiểu Phật Giáo Ấn Quang: “Phật Giáo Phản động”

1975-11-02 Xãy ra vụ tự thiêu 12 Tăng Ni tại thiền Viện Dược Sư tỉnh Cần Thơ.

1978 Xãy ra biến cố về cái chết trong tù của Hòa Thượng Thích Thiện Minh (Đổ Xuân Hàng)

1981 Chiêu bài cộng sản dùng HHPGVN áp chế GHPGVNTN.

1992 Áp đặt huân chương Hồ Chí Minh lên Giác Linh Hòa Thượng Đệ Tam Tăng Thống GHPGVNTN Thích Đôn Hậu trong ngày lễ tang của Ngài, đây là ý đồ thâm độc của cộng sản nhằm thực hiện xóa tan chính nghĩa của Giáo Hội nầy.

1992 Hơn 40, 000 Tăng Ni và Phật tử Huế xuống đường biểu tình chống nhà nước cộng sản đàn áp GHPGVNTN

2003-10-09 xãy ra Sự biến Lương Sơn (Nha Trang)

2005-02-21 Thỉnh Nguyện Thư của Thượng Toạ Thích Thiện Minh vận động UBQT tự do Tôn Giáo (xem thêm phần phụ đính ở cuối bài)

  •  Bên cạnh đó

2004-03-01 Phúc trình về tình trạng nhân quyền tại Việt Nam của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ và tình hình GHPGVNTN tại Việt Nam

2004-03-09 144 Tổ chức Nhân quyền tại Ðại hội Nhân quyền Thế giới họp ở thủ đô Quito, Trung Mỹ, lên tiếng đòi trả tự do cho Ðức Tăng thống Thích Huyền Quang, Hòa thượng Thích Quảng Ðộ và ông Phạm Quế Dương

2004-07-24 Hà Nội đại bại tại Liên Hiệp Quốc trong âm mưu bóp nghẹt tiếng nói Nhân quyền của các Tổ chức Phi chính phủ

2004-09-15 Lần đầu tiên Hoa Kỳ đưa Việt Nam vào danh sách các quốc gia cần đặc biệt quan tâm vì chính sách đàn áp Tôn Giáo của Hà Nội ngày càng dữ dội

2004-10-07 109 vị Dân biểu Quốc hội Âu châu đại diện các thành phần đảng phái và các chức vụ cao cấp yêu sách Thượng đỉnh ASEM áp lực Hà Nội trả tự do cho Ðức Tăng thống Thích Huyền Quang, Hòa thượng Thích Quảng Ðộ và 6 vị giáo phẩm thuộc GHPGVNTN.

2004-10-11 Ðại hội Khoáng đại kỳ III GHPGVNTNHN-HK - Văn phòng II Viện Hóa Ðạo họp tại California thành công viên mãn trước hàng trăm chư Tôn đức Tăng Ni và hàng nghìn Phật tử.

2004-11-20 Dư luận quốc tế cực kỳ xúc động trước bệnh tình Ðức Tăng thống Thích Huyền Quang - Bà Máiréad Corrigan Maguire, Giải Nobel Hòa bình, góp lời nguyện cầu bình phục và yêu cầu Hà Nội tôn trọng quyền tự do Tôn Giáo của Phật giáo đồ - Chư tôn đức Tăng, Ni, Phật tử trong và ngoài nước chí thành làm lễ Cầu an cho Ðức Tăng thống

2004-11-21 Cùng lúc Phái đoàn Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đến Thanh Minh Thiền viện vấn an Hòa thượng Thích Quảng Ðộ, ông Ðại sứ Hoa Kỳ vào bệnh viện Quy Nhơn thăm Ðức Tăng thống Thích Huyền Quang

2004-11-22 xãy ra biến cố ngăn chận phái đoàn Viện Hóa Đạo tại Trảng Bom khi phái đoàn đi thăm bệnh Hòa Thượng Tăng Thống Thích Huyền Quang đang nằm bệnh tại bệng viện Qui Nhơn.

  •  Bên cạnh đó

2004-12-08 Hà Nội cấm bà Loretta Sanchez, Nữ Dân biểu Quốc hội Hoa Kỳ, đến Việt Nam, nhưng lại cử cán bộ tuyên truyền sang Hoa Kỳ giải độc

2004-12-10 Thư trả lời chung về việc bà Tôn Nữ Thị Ninh đi “giải độc” cho Hà Nội tại Hoa Kỳ

2005-02-04 Người tù Phật giáo Thích Thiện Minh (Huỳnh van Ba) lần đầu tiên lên tiếng sau 26 năm cấm cố : “Nơi nào có áp bức, bất công, thì nơi đó tất sẽ có đấu tranh”.

2005-02-14 Hòa thượng Thích Quảng Ðộ trả lời phỏng vấn về Lời Kêu gọi năm Ất Dậu 2005 cho Dân chủ đa nguyên.

2005-02-28 Giới Sĩ phu Thăng Long lên tiếng tán dương Lời kêu gọi cho Dân chủ đa nguyên của Hòa thượng Thích Quảng Ðộ.

2005-03-07 Bắc Nam ủng hộ lời kêu gọi cho Dân chủ đa nguyên của HT. Thích Quảng Ðộ : Giáo sư Hoàng Minh Chính, Nhà văn Hoàng Tiến, Phong trào Hưng Ca Việt Nam và Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo

  •   Bên cạnh đó

2005-03-19 Cuộc du lịch hành lang của Phái đoàn Quốc hội Việt Nam Cộng sản tại Quốc hội Châu Âu

2005-07-11 Lời tuyên bố của Hòa thượng Thích Quảng Ðộ, về bản “Quan điểm của LHQ” tố cáo Hà Nội bắt bớ và giam cầm trái phép hàng giáo phẩm lãnh đạo GHPGVNTN

2005-09-09 Thượng Toạ Thích Thiện Minh viết Kháng thư gửi Ông Nông Ðức Mạnh, Tổng bí thư Ðảng Cộng sản, về việc đàn áp Tôn Giáo tại Việt Nam và khẳng định : “Người dân không muốn sống dưới chế độ hà khắc bá đạo cộng sản nữa!”

2005-09-11 Ðánh dấu 30 năm Xích hóa Cam Bốt, Lào và Việt Nam, Quốc hội Châu Âu tổ chức Ðiều trần về tình trạng nhân quyền tại ba nước

2005-09-17 Sau 30 năm Xích hóa, cuộc điều trần tại Quốc hội Châu Âu về tình trạng nhân quyền tại Cam Bốt, Lào và Việt Nam thành công rực rỡ, dù Hà Nội kịch liệt phản đối - Ðại sứ Hà Nội bị cấm phát biểu - Sách Trắng Nhân quyền bị cấm phân phát tại cuộc điều trần

2005-09-21 Diễn đàn Thế giới Dân chủ hóa Á châu liệt Việt Nam vào một trong 3 nước đàn áp nhất trên địa cầu và vinh danh Hòa thượng Thích Quảng Ðộ

2005-09-29 Kính xin đồng bào Phật tử và đồng bào các giới cảnh giác về một tài liệu giả danh Hòa thượng Thích Quảng Ðộ nhằm bôi nhọ và ly gián Phật giáo.

2005-10-03 Hai Ðại sứ Liên hiệp Âu châu và Anh quốc đến thăm Hòa thượng Thích Quảng Ðộ tại Thanh Minh Thiền viện - Thượng tọa Thích Viên Ðịnh gửi Kháng thư cho Thủ tướng Phan Văn Khải về việc cưỡng bức cư trú chư Tăng tham gia GHPGVNTN - Ðại đức Thích Viên Phương bị phạt 15 triệu đồng vì thu hình video Hòa thượng Thích Quảng Ðộ gửi sang LHQ

2005-11-19 Công an Saigon xô xát với Hòa thượng Thích Quảng Ðộ - Nhà cầm quyền Công sản cấm Giỗ Tổ Nguyên Thiều và tung đợt tấn công mới vào các Ban Ðại diện GHPGVNTN tại Bình Ðịnh, Huế, Ðà Nẵng, An Giang, Saigon…

  • Bên cạnh đó

2005-12-01 Quốc hội Châu Âu ra Quyết nghị yêu sách CHXHCNVN : thực thi chế độ Ða đảng, chấm dứt 30 năm đàn áp GHPGVNTN và phục hồi quyền sinh hoạt cho Gíao hội, Pháp luật Việt Nam phải tuân thủ Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị, và Quyền tự do xuất bản báo chí tư nhân

2005-12-05 Hòa thượng Thích Quảng Ðộ nói với Dân biểu Hoa Kỳ Christopher Smith trong cuộc gặp gỡ tại Saigon : “Quốc hội Hoa Kỳ và Quốc hội Châu Âu cần hợp tác chặt chẽ để gây sức ép cho dân chủ và nhân quyền Việt Nam”

2005-12-08 Bộ trưởng Thương mại Anh quốc và 5 vị Dân biểu Quốc hội Châu Âu : Ian Pearson, Simon Coveney, Glyn Ford, James Hugh Allister, Charles Tannock, Graham Watson và ông Võ Văn Ái bình luận trên Ðài Á châu Tự do về bản Quyết Nghị của Quốc hội Châu Âu về tình trạng nhân quyền tại ba nước Việt Miên Lào

 2005-12-13 Hòa thượng Thích Quảng Ðộ kêu gọi cho Dân chủ đa đảng - Thượng tọa Thích Chơn Tâm tố cáo nhà cầm quyền An Giang sách nhiễu Tôn Giáo, và viết thư gửi lãnh đạo Hà Nội xin ở tù thay cho Ðức Tăng thống Thích Huyền Quang

2005-12-19 2000 chư Tăng Ni, Phật tử và đồng bào các giới tham dự Đại lễ kỷ niệm 30 năm GHPGVNTN vận động cho tự do Tôn Giáo, nhân quyền và dân chủ tại chùa Diệu Pháp ở miền Nam California

2006-01-02 Thành lập Ban Đại diện GHPGVNTN thứ 10 tại tỉnh Bạc Liêu – Trước các cuộc sách nhiễu và hăm dọa các Ban Đại diện tại các tỉnh Khánh Hòa, An Giang, Bạc Liêu, Quảng Nam – Đà Nẵng của nhà nước cộng sản Việt Nam

2005 xãy ra đàn áp liên tiếp 10 Ban Đại Diện GHPGVNTN

2006-02-03 Hòa thượng Thích Quảng Độ chúc Xuân và giải thích đường hướng của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất trước chủ trương ba bước tiến công và một bước nhượng bộ của nhà cầm quyền Cộng sản.

 Nhìn lại biến cố 30 năm (1945-2005) pháp nạn GHPGVNTN diễn ra, Tăng Thống Thích Huyền Quang, người 25 tuổi tù; Viện Trưởng Thích Quảng Độ, người hơn 10 năn Tù đày viễn xứ. Mặc dù bị đánh phá suốt 30 năm, ấy thế mà cho đến nay Giáo Hội vẫn sống còn và sống cùng Dân Tộc. Thế cho nên cộng sản mở ra Chiến Lược Mới trong Tình Thế Mới để đánh phá GHPGVNTN và diễn biến tiếp theo.

  Cộng sản Đánh phá GHPGVNTN, Tình Thế Mới-Chiến Lược Mới

Trước áp lực của quốc tế, thấy cái kiểu xóa GHPGVNTN như đã làm 30 năn qua thì không có lợi, cho nên cộng sản Việt Nam trong đánh phá Tôn Giáo, nó bị buộc phải rẽ sang bước ngoặc mới theo kiểu tình thế mới-chiến lược mới.

  •  Tình Thế Mới

Tình thế mới đến từ 2 nguồn: Do từ áp lực Quốc tế nhân quyền và Do từ đấu tranh của GHPGVNTN, 2 nguồn nầy tập trung vào 8 việc rõ nét sau đây:

2004-09-15 Lần đầu tiên Hoa Kỳ đưa Việt Nam vào danh sách các quốc gia cần đặc biệt quan tâm vì chính sách đàn áp Tôn Giáo của Hà Nội ngày càng dữ dội.

2004-12-10 Về việc bà Tôn Nữ Thị Ninh đi “giải độc” cho Hà Nội tại Hoa Kỳ.

2005-03-19 Cuộc du lịch hành lang của Phái đoàn Quốc hội Việt Nam Cộng sản tại Quốc hội Châu Âu.

2005-09-11 Ðánh dấu 30 năm Xích hóa Cam Bốt, Lào và Việt Nam, Quốc hội Châu Âu tổ chức Ðiều trần về tình trạng nhân quyền tại ba nước.

2005-02-14 Hòa thượng Thích Quảng Ðộ trả lời phỏng vấn về Lời Kêu gọi năm Ất Dậu cho Dân chủ đa nguyên.

2005-12-01 Quốc hội Châu Âu ra Quyết nghị yêu sách CHXHCNVN : thực thi chế độ Ða đảng, chấm dứt 30 năm đàn áp GHPGVNTN và phục hồi quyền sinh hoạt cho Gíao hội, Pháp luật Việt Nam phải tuân thủ Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị, và Quyền tự do xuất bản báo chí tư nhân.

2005-12-05 Hòa thượng Thích Quảng Ðộ nói với Dân biểu Hoa Kỳ Christopher Smith trong cuộc gặp gỡ tại Saigon : “Quốc hội Hoa Kỳ và Quốc hội Châu Âu cần hợp tác chặt chẽ để gây sức ép cho dân chủ và nhân quyền Việt Nam”

2005-12-19. 200 chư Tăng Ni, Phật tử và đồng bào các giới tham dự Đại lễ kỷ niệm 30 năm GHPGVNTN vận động cho tự do Tôn Giáo, nhân quyền và dân chủ Việt Nam tại chùa Diệu Pháp ở miền Nam California.

  30 năm qua đi, một HHPGVN không thể thay thế được một GHPGVNTN như điều mà nhà nước cộng sản mong muốn, đó là một sự thật “hai năm rõ mười” mà không thể nói khác đi được, điều nầy chính người “đẻ” ra nó Ông Đỗ trung Hiếu (xem Đỗ trung Hiếu, Thống Nhất Phật Giáo) cũng lườn trước như thế. Cho nên để tránh Chiếc Thòng Lọng CPC của Quốc Hội Hoa Kỳ và Quốc Hội Liên Âu, cộng sản “chào hàng” dư luận bằng chiến lược “chửa cháy”, một sản phẩm mới 2005 ra đời đó là: GHPGVNTN không Huyền Quang_Quảng Độ để hòng đánh lừa Quốc Tế Nhân Quyền. Nói cách khác là để đánh phá GHPGVNTN trong Tình Thế Mới theo Chiến Lược Mới.

  • Chiến Lược Mới

Người cộng sản thấy rằng đánh GHPGVNTN mãi mà không tiêu diệt được Giáo Hội nầy, do đó, việc nầy nếu để tiếp diễn thì không có lợi cho nhà nước nhất là trước áp lực Quốc Tế Nhân Quyền_ chiếc thòng lọng CPC đang xiếc cổ nhà nước cộng sản Việt Nam trong từng ứng xử với dân chúng họ. Cho nên chiến lược mới trong tình thế mới được diễn ra:

2001 Cộng sản mở ra chiến dịch Hòa Hợp 2 Giáo Hội do Thích Quảng Liên ra sức bôn ba từ trong ngoài nước; từ Bắc tới Nam nhất là Sư Quảng Liên-Bồ Đề Cầu Muối lại được các chị em Văn Công Bắc Ninh vì ngưỡng mộ tài hoa của sư mà ra tận Hà Nội để biểu diễn cúng dường Huề Thượng những màn “áo lụa Hà Đông” thật là mát mắt.

2003 Cộng sản “Rao hàng”: “Thống Nhất mà không có Huyền Quang với Quảng Độ”. Đây thực chất chính là cái kiểu “Hiệp Hội Phật Giáo Vịêt Nam 2” như thời kỳ của những năm 1981 mà họ đã từng làm và làm không thành công. Hay nói cách khác thì đây là con bài: “Thống Nhất mà không Thống Nhất” của cộng sản.

Để áp dụng Chiêu-Thức: “Thống Nhất mà không có Huyền Quang với Quảng Độ” cộng sản đã “bỏ vốn đầu tư” không nhỏ vào việc nầy. Theo kiểu “bình mới rượu cũ nầy” họ một mặt tranh thủ lôi kéo từng thành viên GHPGVNTN, và mặt khác là mở ra chiến dịch phân hóa lãnh đạo Giáo Hội. Một mặt, để lôi kéo thành viên, cộng sản qui tụ những nhóm “Văn hóa thuần túy”, “Tu hành thuần túy”, “Từ thiện xã hội thuần túy”, “mũ ni che tai thuần túy”, “30 năm im hơi lặng tiếng thuần túy”, “tung hỏa mù dư luận thuần túy”, để qua nhóm nầy mà tạo đối trọng với Giáo Hội và đi đến một cuộc Tiểu Đảo Chánh Giáo Hội; Và mặt khác, để phân hóa lãnh đạo Giáo Hội, cộng sản bằng nhiều cách đe dọa, sách nhiểu, cô lập, gây chia rẽ giữa thành viên với thành viên, giữa thành viên với tín đồ. Một trong những hình thức nầy đó là tạo ra bài phỏng vấn giả, điển hình là việc mạo danh phỏng vấn giả Hòa Thượng Thích Quảng Độ, Viện Trưởng Viện Hóa Đạo mà nội dung bài phỏng vấn là “đâm bị thóc, thọc bị gao” giữa lãnh dạo Viện Hóa Đạo như họ đã làm và cho phổ biến thông tin trên báo chí vừa qua. Đánh-Phá GHPGVNTN như thế cũng chưa phải là dừng.

Vào những năm 2003 trước đại hội Nguyên Thiều Bình Định, cộng sản đã cấy ghép những mầm bệnh trong khâu nhân sự Giáo Hội và họ tiếp tục nuôi dưỡng những tế bào bệnh hoạn nầy trong ý đồ tạo đối trọng nhằm Vô hiệu hóa sự lãnh đạo của Hai Viện, đưa Con Thuyền Giáo Hội đi chệch hướng Dân Tộc theo kiểu “Thống Nhất không Huyền Quang với Quảng Độ”, đây chính là âm mưu về một cuộc Tiểu Đảo Chánh GHPGVNTN do cộng sản dàn ra.

  • Nhất Hạnh, Âm Mưu Một Cuộc Tiểu Đảo Chánh GHPGVNTN không thành

Không phải đợi đến xuân Ất Dậu 2005 mới thấy bóng dáng Tăng Thân trải bước về Việt Nam mà Nhất Hạnh đã “thả vòi bạch tuộc” về trong nước từ những năm 1980 khi Tổng bí thư Nguyễn Văn Linh mở đường đổi mới thì con bài Nhất Hạnh đã được TW đảng lên kế hoạch rồi mà rõ nét nhất là sau khi cộng sản Liên xô sụp đổ. Theo hướng kết hợp Trong-Ngoài nước dưới sự chỉ đạo của Ban Tôn Giáo Hà Nội để thực hiện một kế sách triệt hạ GHPGVNTN, Làng Mai đã xăm nhập Việt Nam qua nhiều mặt sinh hoạt xã hội như về y tế, Từ thiện, v.v… Ngay trong các cơ sở Từ Thiện-Xã Hội Nhà nước; ngay trong một số bệnh viện của nhiều thành phố lớn, nơi đây đã có người của Làng Mai cài vào trong đó rồi. Làng Mai cũng đã trợ cấp trọn gói cho những ai theo về với Xóm Thượng qua những khóa Thiền Ôm ngắn hạn. Bên cạnh đó quỹ học bổng Hiểu và Thương cũng đã lôi kéo nhiều người theo về với Tăng Thân, mở rộng hàng ngũ Sư em, Sư chị, Sư anh nhằm thực hiện việc vô hiệu hóa GHPGVNTN theo hướng đi của đảng. Điển hình rõ nét là việc thực hiện một cuộc tiểu đảo chánh không thành trong Đại Hội Nguyên Thiều 2003 rồi tiếp đến là chiến dịch mở rộng Thiền Ôm về Việt Nam. 
 

Như vậy chiến lược vô hiệu hóa GHPGVNTN cũng chỉ là biến tướng từ âm mưu một cuộc “Tiểu Đảo Chánh” không thành mà trong đó Nhất Hạnh chủ đạo làm ra mọi thứ. Để sáng tỏ việc nầy, cần phải tìm hiểu từ bản chất cộng sản với Tôn Giáo và những hệ quả tương quan với nó thì mới rõ hết được sự tình.

 Một khi ý đồ tiếm vị hàng lãnh đạo Giáo Hội mà chưa đạt được thì nay, trước nhu cầu Hệ Thống Hóa nhân sự Giáo Hội trong giai kỳ mới, nhóm “thần tượng trí thức” lại một phen nữa bị sự tác động cách nầy, kiểu nọ từ đằng sau: Hậu Trường và từ bên trên: Lãnh Tụ nên nhóm nầy đã âm mưu đưa người vào khâu nhân sự mới của Hai-Viện, để khi Lá phiếu đa số tuyệt đối về trong tay họ thì thêm bước nữa là Vô hiệu hóa sự lãnh đạo của Huyền Quang với Quảng Độ mà thành hình một Giáo Hội mới, Giáo Hội: “Thống Nhất mà không Thống Nhất”; Thống Nhất không Huyền Quang với Quảng Độ”, đây là một cuộc Tiểu Đảo Chánh mà nhóm “thần tượng Tăng Ni trẻ” dự kiến sẽ “chào hàng” ngay trong ngày Đại hội Nguyên Thiều vào tháng 11-2003. Thế nhưng! Việc không thành theo dự kiến họ, khi mà Một “tuyên bố lưu nhiệm toàn bộ nhân sự cho nhiệm kỳ mới được ban hành bởi Giáo Chỉ Viện Tăng Thống. Chính Giáo Chỉ số 04-2003 GC/VTT/ TT Lưu Nhiệm tòan bộ Nhân sự nầy đã Vô Hiệu Hóa mưu đồ của nhóm Tiểu Đảo Chánh và tiếp sau đó Đại hội Nguyên Thiều đi đến suy tôn Đệ tứ Tăng Thống Thích Huyền Quang tại Úc. Chính sự thành công lớn lao của Đại Hội Nguyên Thiều 2003, việc nầy đã đưa “giấc mơ lãnh tụ” tan loãng vào sa mạc tâm thức và đẫy “tham vọng Quốc sư Đỏ” lui vào bóng tối. Họ, giấc mơ không thành, đến nỗi lãnh tụ của nhóm Thừa Hành đã phải trút đỗ sự thất vọng kia với Pháp lữ đồng liêu trong cùng ngày hội ấy rằng: “mấy Thầy làm hư sự hết cả”…Vậy thử hỏi: hư sự của ai? thành sự vì ai? và cho ai?? đến đây, nghi vấn được đặt ra là Nhóm Thừa Hành làm một cuộc Tiểu Đảo Chánh Giáo Hội theo dự kiến như thế là thực hiện theo đường hướng của Lãnh Tụ nào đây? Và được sự hổ trợ Hậu Trường từ NGUỒN nào đây?

Ngày nay trong chúng ta, nhiều thành viên đã Suốt Biết về đường hướng lập trường, về Quan Điểm Chính Kiến của một “Giấc Mơ Lãnh Tụ”, Một con người đã từng “làm rung động nước Mỹ” vào thời điểm Diệm 63, một lãnh tụ “linh hồn của Tăng-Ni” trong pháp nạn Nhu-Diệm mà cũng là lãnh tụ “lặng tiếng, im hơi suốt 30 năm qua trước pháp nạn GHPGVNTN”. Với biểu hiện của Lãnh Tụ nầy như thế thì đây quả là một nghi vấn. Từ nghi vấn, vấn đề được đặt ra là Lãnh Tụ Nầy Đang Thự Hiện Giấc Mơ Quốc Sư Gì Đây? Với Một lãnh Tụ mà im hơi-lặng tiếng trước pháp nạn GHPGVNTN và Quốc nạn Dân Tộc suốt 30 năm qua thì đây không phải là Người theo đường hướng GHPGVNTN rồi.

Năm 2005, làng Hồng đã vỡ mộng Giấc Mơ Quốc Sư cộng sản. Ấy vậy mà “canh bạc kia” có người còn chưa thức tỉnh, để còn có những Tế Bào bệnh hoạn khác muốn theo vết xe đỗ của Làng Hồng, muốn vươn tới Giấc Mơ Quốc Sư theo kiểu Tạo nên áp lực nhân sự hòng đưa Con Thuyền Giáo Hội rẽ sang hướng khác, một hướng xa rời Dân Tộc và chỉ đem lại “vinh thân phì gia” cho cá nhân mà thôi.

Đại Hội Nguyên Thiều 2003 viên mãn, đây là một thành công lớn của Giáo Hội. Tuy nhiên, bên cạnh sự thành công nầy, những “tế bào bệnh hoạn” vẫn còn mầm móng trong cơ chế Giáo Hội và họ lúc nào cũng muốn vùn lên nắm giữ trọn vẹn tay lái con thuyền, đưa Giáo Hội đi lệch ra ngoài sự lãnh đạo của Hai Ngài Tăng Thống Thích Huyền Quang và Viện Trưởng Thích Quảng Độ, chính hiện tượng nầy đã làm cho toàn thân Giáo Hội đau nhức từ nhiều năm qua.

Đứng trước nguy cơ không lường như thế cho nên trước nhu cầu Thanh Hóa nhân sự trong tình thế mới, Hai-Viện đã phải Đau Lòng mà làm cuộc giải phẩu đi những tế bào bệnh hoạn,

từ chính cơ thể mình. Và cuộc Phẩu thuật nầy phải đợi đến giờ phút chót của ngày Đại lễ kỷ niệm 30 năm GHPGVNTN vận động cho tự do Tôn Giáo, Nhân Quyền và Dân chủ Việt Nam tại Hoa Kỳ 2005 thì đến lúc nầy “những tế bào bệnh hoạn” kia mới vỡ lẽ ra!! Và khi vỡ lẽ ra thì cuộc Phẩu thuật nhân sự đã Xong Rồi.

Chính vì thế, với Nhóm người từ bỏ Giáo Hội ra đi thì “vết thương nhân sự đang còn rĩ máu”. Không rĩ máu sao được khi mà Tự Tay Mình Phải Cắt Đi Một Phần Thân Thể Chính Mình. Điều nầy, xét cho cùng, với vai trò Người lãnh đạo con thuyền Giáo Hội, người có trách nhiệm trước lịch sử Đạo Pháp-Dân Tộc thì không thể làm khác hơn được. Lúc nhân sự mới thành hình cũng là lúc toàn thân Giáo Hội chứng kiến một nỗi đau trong chiều sâu thẩm của Tình Người. Ở đây Nỗi Đau Thương không phải chỉ biểu hiện nơi Nhân sự ra đi mà chính niềm đau xót đã trở về trong chiều sâu Pháp lữ của nhân sự ở lại. Ở đây, “việc nước đi trước việc nhà”, tình riêng khép lại, việc đạo mở ra; Phải chọn cái đau một lần để toàn thân Giáo Hội được mạnh lành về sau, đó cũng chính là phương cách để vượt qua thế trận Đánh-Phá của cộng sản trong giai kỳ mới. Thế nhưng,

  • Tiếp sau đó, Một số Tăng-Ni trẻ hải ngoại lên tiếng trên diễn đàn

Nhóm nầy tự cho mình là Có Cái Đầu để quyết định một hướng đi cho Giáo Hội

Suốt 30 năm pháp nạn Giáo Hội, nhóm nầy chỉ là hạng “sanh sau đẻ muộn” thử hỏi họ được mấy tuổi trong dòng chảy đấu tranh pháp nạn Giáo Hội

Nhóm nầy: Mạo phạm, bất kính với Giáo Chỉ và Giáo quyền, với 2 Ngài Đức Tăng Thống Thích Huyền Quang và Ngài Viện trưởng Viện Hóa Đạo

Ở đây, vết thương nhân sự rĩ máu, đó là việc của Giáo Hội. Thế nhưng Bắn tin làm hoang mang dư luận của một số Tăng-Ni trẻ hải ngoại thì việc làm kia là nhằm mục đích gì? Nhóm nầy thừa hành bởi ai? Quân sư của là quí vị nầy là ai? Hậu trường của nhóm nầy là ai? Hỏi tức đã tự trả lời rồi.

Với thành viên còn chưa Suốt Biết về nhân sự GH trong giai kỳ mới thì chung quanh việc nầy có 2 điều cần làm rõ:

Một là thành viên áp lực lãnh đạo để tạo ra một hướng đi mới theo Chủ Ý của họ. Về việc nầy, công tâm mà xét, bàng quan mà nhìn vào nội tình cuộc diễn biến Nhân sự Giáo Hội 2005 thì hiện tượng đồng loạt từ chức của những thành viên “bỏ Giáo Hội ra đi” nầy, xét ra không ít thì nhiều, họ đều có chân trong danh sách Thừa hành của nhóm Tiểu Đảo Chánh nói trên. Mà một khi thành viên dự phần vào cuộc Tiểu Đảo Chánh nói trên thì không thể nói là mình không có trách nhiệm trước lịch sử.

Hai là mầm bệnh nhân sự đã phát sinh trước khi quyết định nhân sự mới của Hai viện được ban hành. Như Vậy, với người có trách nhiệm trước lịch sử Đạo Pháp Và dân Tộc như Hai Ngài Hòa Thượng Tăng Thống Thích Huyền Quang và Hòa Thượng Thích Quảng Độ thì việc cắt bỏ một phần thân thể bệnh hoạn để toàn thân được mạnh lành, điều nầy là lẽ tất yếu mà không thể làm khác hơn được.

Có điều là nhóm Thừa hành cuộc Tiểu Đảo Chánh là ai thì việc nầy chỉ là “phần nỗi của tảng băng chìm” trong khi đó “bộ mặt thật của tảng băng chìm” là ai? Quân sư của nhóm Tiểu Đảo Chánh là ai? và quan trọng hơn cả là Hậu trường của nhóm Tiểu Đảo Chánh là ai? điều nầy mới thật sự là vấn đề thao thức của chúng ta. Một khi chân tướng về Hiện Tượng “từ chức đồng loạt” vừa qua của một số thành viên Giáo Hội, đã được giải mã như những phân tích điển hình nêu trên thì đến đây, “chuyện trong nhà” đã được giải trình và những tư kiến đến đây nên được xếp lại và việc trước mắt là đi tiếp một hành trình Giải Trừ Pháp Nạn và Quốc nạn, một con đường mà Giáo Hội đã, đang và sẽ đi như đã đi trong suốt 30 năm qua.

Quốc nạn tang thương có lúc khác nhau mà Hào kiệt đời nào chẳng có. “nghịch cảnh là nấc thang cho bậc anh tài mà cũng là hố thẩm cho người yếu đuối”. Hạnh- Giải và Bi nguyện biểu tỏ qua Công Hạnh Ứng-Xử trong lãnh đạo GHPGVNTN, qua Giáo Hội Huyền Quang-Quảng Độ mãi mãi là kim chỉ nam định hướng cho thuyền đời và làm nở hoa cho cuộc sống; là tấm gương sáng ngời cho thành viên chúng ta qua suốt những chặng đường Giải trừ Pháp nạn GHPGVNTN và quốc nạn cổng sản hiện nay.

  •  Nhìn lại

Những điều đã được trình bày trên đây về Nhất Hạnh, âm mưu một cuộc “Tiểu Đảo Chánh GHPGVNTN không thành”, từ đó cho chúng ta những điều suy nghĩ:

Tiểu Đảo Chánh Giáo Hội đây là một “chuyến hàng” có sự nhún tay đầu tư của cộng sản. Do vậy, kiện toàn nhân sự Giáo Hội trong giai kỳ mới 2005-2007 qua việc phục hoạt 21 Ban Đại Diện GHPGVNTN khắp Trung-Nam là nhằm hướng đến việc vô hiệu hóa cuộc Tiểu Đảo Chánh như đã nói.

Hãy đặt cái nhìn tổng thể về Chân Dung Toàn Cảnh Giáo Hội trong giai kỳ mới để từ đó chúng ta Định Hướng hành trang cho chính mình trong việc “Phò An-Cứu nguy Giáo Hội”. Một Giáo Hội mà loại ra ngoài Hai Ngài Huyền Quang với Quảng Độ; một Giáo Hội “Thống Nhất mà không có Huyền Quang với Quảng Độ”; thì đây chính là một Giáo Hội “Thống Nhất mà không Thông Nhất”; một Giáo Hội không khác “Hiệp Hội Phật Giáo Vịêt Nam 2”. Một Giáo Hội không có Huyền Quang với Quảng Độ thì con thuyền Giáo Hội sẽ đi về đâu? Hiện tượng nầy nếu như xãy ra thì với người có chút suy nghĩ, ắt sẽ lường trước được về một cuộc phiêu lưu vô định của con thuyền Giáo Hội rồi. Ở đây sự sống còn của Giáo Hội luôn gắn liền với vận nước, với dân tộc. Cho nên một đoán định sai lầm của thành viên dù trong lằn tơ kẻ tóc cũng đưa đến những hệ lụy không lường với lịch sử Đạo Pháp Và Dân Tộc. Mọi hình thức sinh hoạt Giáo Hội mà ra ngoài sự chỉ đạo của Giáo Hội mẹ trong nước là tự đánh phá chính mình. Cho nên hơn bao giờ hết, những ai góp một bàn tay vào nhóm Tiểu Đảo Chánh Giáo Hội là người ấy đã tự nhận chìm con thuyền Giáo Hội, đấy là điều mà cộng sản đang mong đợi xãy ra.

Mạo phạm lãnh đạo, xem thường Giáo Chỉ nhất là vào thời điểm nầy là góp Phần cho cộng sản vào “đốt nhà mình”.

Đến nay 2005-2007 chiến lược nhà nước đánh GHPGVNTN đã sang giai đoạn Đánh Phân Hóa nghĩa là họ đang mở ra kế sách cài người vào ngôi nhà GHPGVNTN chứ không còn như giai đoạn Đánh ly gián nữa. Ấy thế mà vì chưa suốt biết hay vì phục vụ cho Tôn Giáo vận cộng sản mà vẫn còn không ít thành viên GHPGVNTN lớn tiếng hô hào hãy vang tay mở rộng ôm tất cả dị biệt nhân sự vào lòng, một khi tư duy như thế là chưa theo kịp diễn biến Pháp nạn trong thình thế mới, đây là điều cần nên cảnh giác đó vậy.

cần phải thấu hiểu trọn vẹn chân tướng cộng sản với Tôn Giáo, có Suốt Biết cộng sản với GHPGVNTN qua chiến lược mới trong tình thế mới qua ba loại hình: Đánh Phân Hóa; Đánh Xâm Nhập và đánh Vô Hiệu Hóa thì mới đánh giá được trọn vẹn ý nghĩa nhân sự GH trong tình thế mới qua Giáo Chỉ 02-2005.

Như loài thú biến-sắc-thể nó luôn dấu mặt lúc săn mồi. Cũng thế, cộng sản đánh phá Tôn Giáo cũng luôn biến dạng theo từng tình huống. “tuyên chiến với Tôn Giáo là phản động”, câu nói của Lênin, điều nầy lại được cộng sản áp dụng hầu như triệt để khi họ can thiệp vào việc nội bộ Tôn Giáo nhất là trong tình thế GHPGVNTN 2003-2007 hiện nay. Do vậy, chúng ta: Có nên gởi gấm niềm tin cộng sản để Hòa Hợp với cộng sản không? Xin thưa là KHÔNG. Bởi vì: cộng sản với Tôn Giáo, “Người chánh nói pháp tà, pháp tà tất về chánh; người tà nói pháp chánh, pháp chánh tất về tà” (chánh nhân thuyết tà pháp, tà pháp tất qui chánh; Tà nhân thuyết chánh pháp, chánh pháp tất qui tà). Đây chính là trang bị một cách nhìn “ly ngôn-liễu nghĩa” cho thành viên Giáo Hội trong Ứng-Xử trong giao tiếp, cũng như khi phải đối diện với Họ trong giai kỳ mới ngày nay.

Giáo Quyền là sức sống của Giáo Hội; Giáo Chỉ là dinh dưỡng cho thành viên, Một tổ chức sống còn thì Giáo Quyền phải được triệt để tuân hành, điều nầy không thể nói khác hơn được. Cho nên hơn bao giờ hết, mọi Biểu Tỏ mạo phạm, bất kính cũng như xem thường Giáo chỉ, Giáo Quyền từ Nhị Vị Hòa Thượng: Tăng Thống Thích Huyền Quang cũng như từ Hòa Thượng Viện trưởng Thích Quảng Độ, nhất là vào thời điểm nầy, thì việc Ứng-Xử đó vô hình trung chúng ta đang “nối giáo cho giặc” và kết thân với kẻ bất nhân.

Đên đây, những gì cần nói, cần giải thích về nhân sự GH trong giai kỳ mới để thành viên Giáo Hội được Suốt Biết thì với những trình bày trên đây cũng đã phơi bày vụ việc ra ánh sáng rồi. Việc của hôm nay, pháp nạn GHPGVNTN trong giai kỳ mới, con thuyền Giáo Hội trước cơn sóng dữ, là thành viên trung kiên với Giáo Hội chúng ta phải biết lắng nghe “thời tiết đổi thay” từ phía Kẻ Đánh Phá mình để qua đó vạch định một hướng đi cho tổ chức mình. Cũng thế, cộng sản với Tôn Giáo, chiến lược của họ muôn vẻ, muôn màu, nó như loài bạch tuộc Săn Mồi Dấu Mặt, là loài biến-sắc theo từng Thời điểm, từng Xứ sở và từng người một. trong khi đó, Biến cố pháp nạn trước tình thế mới, khác nào như những cơn lửa dữ từng đợt nối tiếp dồn dập xảy đến với Hai Viện. Giáo Hội Mẹ đang chống đở tư bề trước những Chiêu-Thức-Kiểu-Cách muôn vẻ, muôn màu như điều mà cộng sản đánh phá chúng ta. Là Thành Viên trung kiên, hãy lắng nghe Pháp nạn Giáo Hội Quê Nhà bằng cả Tâm Tư, cả Thao Thức, cả Chân Tình của tấm lòng trọn đời dâng hương phụng Phật. Và cũng qua đó để thấy-biết rằng Con thuyền Giáo Hội Quê Nhà đang cố vượt qua những cơn bảo dữ mà người đang cầm tay lái con thuyền là ai?, là Hai Thầy già nua thân mòn sức kiệt, Người đã đơn độc trên hành trình giữ vững tay lái Con thuyền Giáo Hội trong suốt 30 năm qua. Để rồi một ngày nào đó, sứ mạng Phụng Phật tuyên dương nơi Hai Thầy cũng sẽ qua đi và gánh nặng Giáo Hội sẽ nằm trên đôi vai Tăng-Ni trẻ chúng ta ngày nay. Trải lòng về phía trước như thế để đánh giá lại Cách Ứng-Xử của chúng ta hôm nay. Trong chúng ta đây, Chưa có một ngày, một giờ thật sự Đối Diện với bạo quyền cộng sản, với ngục tù cộng sản thì hởi quý Pháp lữ chung dòng chánh pháp, chúng ta đừng bao giờ Nói Một Lời, Biểu Tỏ một thái độ hay hành xử một điều gì mà qua cách hành xử đó Làm Đau Lòng Người Cha Già 30 năm sống chết với Giáo Hội. Người còn đó, Người luôn vươn cao Tuệ giác, Người trải Bi nguyện vô bờ và Hạnh- Giải viên dung trong Ứng-Xử trước mọi tình huống Pháp nạn với Giáo Hội. Cuộc sống Hai Thầy, chỉ có cái không gian am thất khiêm tốn kia là tạm thời an ổn, trong khi đó bên ngoài vòng rào tự viện là cả một khối quyền lực bạo tàn đang vây phủ mọi thời mọi lúc mọi nơi. Làn tên, mũi đạn của cộng sản vô thần sẽ ập đến bất cứ lúc nào…cộng sản chưa bao giờ buông tha hủy diệt Tôn Giáo chúng ta, 30 năm pháp nạn diễn ra đã cho chúng ta những bài học tang thương máu lệ như thế. Thì nay, trong ngộ cảnh Giáo Hội Mẹ quê nhà đã, đang và còn hứng chịu những “mưa bảo bất thường” của Pháp Nạn. Trong khi đó, chúng ta, thành viên Giáo Hội sống bên kia nữa vòng trái đất, quí vị đang trên bờ đại dương an lành, quí vị còn được hít thở không khí tự do, không bị trong vòng khống chế của công an trị, của bạo quyền cộng sản . Thì hởi những người anh, người chị thành viên GHPGVNTN chúng ta Ứng-Xử sao đây?? Với sự hy sinh vô úy của Hai Thầy già nua, người mà đã xông pha giữa lằn tên mũi đạn của cộng sản vô thần trong suốt 30 năm qua.

Anh Chị ơi, quí Tăng-Ni trẻ ơi! Cha anh chúng ta tuổi đã cao, sức đã kiệt, thân đã mòn, cây đại thọ đã ngã bóng về Tây, vầng Dương đã chiếu những tía nắng hoàng hôn xa xa sau rặng núi. Anh em hãy tự đặt mình Đồng Sự cùng Hai Thầy già nua trên con thuyền Giáo Hội trước cơn bảo dữ ngày nay để biết rằng mình sẽ Ứng-Xử ra sao trước pháp nạn Giáo Hội trong giai kỳ mới.

Một người dù bất đồng kiến giải với anh em trong nhà thì cũng không vì thế mà thốt lời mạo phạm, bất kính đối với Cha Mình. Chúng ta có nhiều cách để vun bồi Giáo Hội. Tùy Duyên_Nhậm Vận là công thức của Vạn Hạnh quốc sư mà qua đó “tri nhân thiện nhiệm” là cương lĩnh dùng người của truyền thống Giáo Hội chúng ta. Cũng thế, với cương lĩnh “khéo giao nhiệm vụ theo từng người” mà Lý quốc sư đã đề ra, đây chính là phương châm định hướng điều hành nhân sự Giáo Hội mà cũng là hành trang vun bồi Giáo Hội của thành viên chúng ta. Cho nên chưa bao giờ Giáo Hội chủ trương gạt bỏ một ai với những người “pháp lữ chung dòng”. Cao nhân trong thiên hạ là người biết chọn minh chúa để phò, Đào Duy Từ là một trong số ấy, là người đã trợ hóa vương triều để Quốc chúa Nguyễn Hoàng mở rộng sự nghiệp Quốc Đạo Phương Nam. “Trí thức phải dám nói” đó là lời vàng đáng khắc bia để đời cho mai hậu; là câu nói đáng được ca ngợi vào hàng sử xanh cho con cháu mai sau. Thế nhưng một điều khó hiểu là chính người nói ra câu nói đó: “Trí thức phải dám nói” lại là người đang tôn phò một con người, người mà 30 năm im hơi lặng tiếng trước bao quốc nạn và Pháp nạn của Dân Tộc và Đạo Ppháp. Để rồi từ khó hiểu đó dẫn đến phai nhòa niềm tin về một “thần tượng trí trức trong và ngoài nước nhất là với hàng Tăng-Ni trẻ chúng ta. Vào thời điểm trường Thanh niên phụng sự xã hội ra đời cũng có “thần tượng tuổi hai mươi”, điều mà được biết như là:

Ngày xưa: Sư Thầy “nói với tuổi hai mươi”, Tăng-Ni trẻ quì bên Thầy để được nghe;

Ngày nay: Sư Anh “kêu gọi Hiểu và Thương” thế hệ trẻ chẳng cần nghe làm vì.

Bởi vì ngày nay “thần tượng tuổi hai mươi” đã chết trên dòng chãy 2000 năm Phật Giáo Việt Nam rồi. Cho nên, “khi nào thần tượng trong đời mình chưa đổ vỡ là khi ấy mình chưa trở nên người lớn thật sự”, Nhất Hạnh, âm mưu một cuộc “Tiểu Đảo Chánh GHPGVNTN không thành” cũng phải được tư duy như thế.