|
Kinh-nghiệm
của người Pháp khi đô-hộ Việt-Nam là trong suốt thời-kỳ một trăm năm
cai-trị
của họ, không lúc nào họ được yên vì dân-tộc Việt-Nam luôn luôn nổi-dậy
để
chống lại họ mặc dù lực-lượng yếu-kém, mặc dù vũ-khí trang-bị rất
thô-sơ. Vì
vậy, người Pháp lúc đó luôn luôn tìm cách đè đầu, đè cổ người Việt-Nam
để dễ bề
cai-trị, trong khi đó thì họ rất ưu-đãi người Tàu (Hoa-kiều) trong tất
cả mọi
sinh-hoạt kinh-doanh, làm ăn với họ trong thương-trường để làm giàu, vì
thế,
chúng ta thấy trong thời-kỳ Pháp thuộc, những người Tàu đều làm ăn
phát-đạt,
giàu có, bên cạnh đó là người Việt-Nam thì nghèo-nàn, đói rách xác-xơ.
Từ đó, mới
có những loại công-tử tiêu-pha tiền của lừng danh và những tay trùm
thương-mãi
trong khắp các nơi trên đất nước, tiêu-biểu nhứt là những loại như
công-tử
Bạc-Liêu và những tay cự-phú khắp vùng Saigon, Chợ-lớn.
-
2.-
Kế-hoạch của những mưu-toan Đại-Hán.
Có sống
lâu ở Chợ-lớn mới thấy được nhiều mặt kinh-doanh phát-đạt vô-tận của
người Tàu,
từ những loại nhà hàng sang-trong như Đại-La-Thiên, Á-Đông, Đồng-Khánh,
Bát-Đạt, Soái-Kình-Lầm, đến những chỗ ăn chơi ngoại hạng của họ như
Arc-en-ciel,
Nhứt-Dạ Đế-Vương, khu Hào-Huê, Đại Thế-Giới, những rạp hát, rạp chiếu
bóng, các
sòng bài, tiệm cầm đồ, khu hút sách,v.v…
Dọc theo
các con sông rạch Bình-đông, Bình-tây là những vựa lúa khổng-lồ, là
những
khu-vực mà người Tàu tha-hồ được đầu-cơ, tích-trữ, ngoài lúa gạo, còn
rất nhiều
mặt hàng khác như khô, mắm, cau khô, dưa cải, xưởng dệt, lò da… Khu-vực
Chợ
Kim-Biên thì có đủ thứ mặt hàng, nào sắt, nào đồng, nào nhôm và đủ loại
máy
mốc, các đồ phụ-tùng cơ-giới nội-địa cũng như nhập-cảng, lớn nhỏ đều có
đủ cho
đến những đồ gia-dụng từ ve chai, đồng-hồ cho đến những cây kim, sợi
chỉ. Không
có một gian hàng nào của người Việt xen vào được trong những khu-vực
nầy mà chỉ
có những người Việt đến để mua hàng của họ mà thôi. Tình trạng nầy, sau
thời
Pháp thuộc vẫn còn được tiếp-tục và tiếp-tục mạnh vào thời-điểm ngày
nay.
Để bảo-vệ
cho những cơ-sở làm ăn nầy, họ tổ-chức những nhóm du-đảng riêng, bọn
nầy mặt
mày hung-tợn, võ-nghệ cao-cường, suốt ngày chỉ la-cà, ngồi ở quán nước,
khi có
nhu-cầu bảo-vệ bất cứ ở đâu thì bọn chúng phân-tán nhanh-chóng và đối
phó
bạo-lực ngay, một trong số nầy là nhóm Mã-Thầu-Dậu, lừng danh du-đảng
một thời
ở chợ Kim-Biên Chợ-lớn. Vì vậy, những nơi nầy mặc-nhiên trở thành những
khu-vực
tự-trị của người Tàu mà không cần bất cứ một văn-bản nào, dần dần sẽ
giống như
một nước Singapore trên đất Mã-Lai, được thực-hiện dưới một sách-lược
“Tấm Ăn
Dâu” trong mưu-đồ xâm-lăng của bọn người Tàu Đại-Hán.
Kim-chỉ-Nam
của họ trong kế-hoạch nầy là Con trai Tàu được quyền cưới vợ
Việt-Nam,
nếu muốn, còn con gái Tàu thì chỉ được lấy chồng người Tàu mà thôi.
Có
lẽ đó là chánh-sách một trăm năm trồng người của người Đại-Hán,
vì theo
chế-độ phụ-hệ, bên Nội thì gần còn bên Ngoại thì xa, con theo cha, cho
đến một
thời-điểm nào đó, người Tàu sẽ tràn-ngập đất nước và không chiến tự
nhiên
thành, nước Việt-Nam sẽ tự-nhiên trở thành một tỉnh, quận của nước
Tàu,
giống như mưu-đồ của bà Cù-Thị và Ai-Vương, hậu-duệ thứ tư của Triệu-Đà
(năm
113 trước công-nguyên). Để thực-hiện giấc mộng bá-vương như thế, trải
qua mấy
ngàn năm nay, qua biết bao nhiêu triều-đại và cho đến ngày nay, với
sự tiếp
tay của bọn Việt-gian cầm quyền, người Tàu luôn luôn thực-hiên liên-tục
và
nhanh-chóng chánh-sách trồng người của họ trên đất nước ta.
Từ ngàn
xưa, bản-chất về lòng yêu nước của người Việt-Nam rất mãnh-liệt,
đặc-biệt hơn
nhiều dân-tộc khác, trong dân-gian người ta thường luôn nhắc-nhở và
bày-tỏ lòng
kính-yêu quê-ngoại hơn là quê nội, đó là một hình-thức phản-ứng để
sinh-tồn.
Điều nầy chúng ta thấy bàng-bạc trên khắp các tài-liệu văn thơ, vì thế
mà suốt
hơn một ngàn năm nô lệ, dân-tộc Việt-Nam tuy vẫn bị trồng người, nhưng
không bị
Hán-hóa.
Tóm
lại,
những khu-phố Tàu nói trên chính là nơi chứa-chấp và bảo-vệ, phát-triển
những ổ
kinh-tài của chúng, đồng thời chứa-chấp và bảo-vệ những ổ sinh-hoạt của
Việt-cộng tay sai để chống lại chánh-phủ Việt-Nam Cộng-Hòa. Những tên
Việt-cộng
đầu sỏ Việt-cộng như Lê-Duẫn, Trần-Bạch-Đằng, Cao-Đăng-Chiếm,
La-Văn-Liếm,v.v… đều
có một thời ẩn-núp ở đây và được những tên Tàu giàu-có, có thế-lực
bao-che để
điều-khiển những cơ-sở của chúng hoạt-động đánh phá miền Nam.
- 3.- Những
phản-ứng của các chánh-phủ Việt-Nam Cộng-Hòa.
Ngày lên
cầm quyền, Tổng-thống Ngô-Đình-Diệm đã nhìn thấy hiểm-họa nầy, cho nên
ông ra
sắc-lệnh cấm người Tàu hành-nghề 18(hay 16?) loại công việc, kể cả nghề
hớt
tóc. Lúc đó các bang-hội Tàu rất lúng-túng và thật sự bị xáo-trộn
lớn-lao.
Nhưng không biết sau đó họ vận-động thế nào mà TT.Ngô-Đình-Diệm lại
ban-hành
một sắc-luật khác là cho họ được tự-do nhập Việt-tịch, từ đó mới có
danh-từ Người
Việt Gốc Hoa và tình-trạng sinh-hoạt của họ trở lại như cũ, có
nghĩa là đối
với người Tàu, TT Ngô-Đình-Diệm đóng cửa trước, nhưng sau đó
lại
mở cửa hông. Cho nên chúng ta không ngạc-nhiên khi TT Ngô-Đình-Diệm
bị
quân-đội đảo-chánh năm 1963, ông và ông Ngô-Đình-Nhu tẩu-thoát vào
Chợ-lớn,
trước khi đến nhà thờ Cha Tam, hai ông đến nương-náo nhà của Mã-Tuyên,
một tên
Tàu trọc-phú lừng-danh ở gần cầu Ba Cẳng.
Thời Tướng
Nguyễn-Cao-Kỳ làm Chủ-tịch Ủy-Ban Hành Pháp Trung-Ương cũng thế, ông Kỳ
ra
sắc-lịnh chống đầu-cơ, tích-trữ hàng-hóa, nhứt là lúa gạo và lập ra
pháp-trường
cát trước khu hỏa-xa, sát chợ Saigon, đem vua đầu-cơ tích-trữ lúa
gạo
Tạ-Vinh ra bắn. Hành-động nầy rất được dân-chúng hoan-nghinh, nhưng sau
đó,
không biết được “dàn-xếp” ra sao mà sau vụ bắn Tạ-Vinh, chánh-phủ nầy
cũng im
luôn. Đầu-cơ tích-trữ thực-phẩm vẫn lộng-hành trở lại như xưa, người
Việt gốc
Hoa vẫn độc-quyền làm ăn giàu có như thời thực-dân Pháp và đại đa số
dân-tộc
Việt-Nam vẫn tiếp-tục với cuộc sống cơ-hàn.
Rồi
chiến-tranh tàn-khốc do bọn Cộng-sản Hà-nội nhận lịnh các quan thầy
Trung-Cộng
và Liên-Sô đem đến, gây bao cảnh tang-thương chết-chốc và biết bao
nhiêu thảm-trạng
cho nhân-dân miền Nam, hàng triệu thanh-niên Việt-Nam phải bỏ mình nơi
chiến-trận, trong khi thanh-niên “người Việt gốc Hoa” thì được bao-che
trốn
lính để tiếp-tục làm giàu và cưới vợ Việt-Nam. Những người lính chiến
VNCH, sau
bao năm tháng miệt-mài nơi chiến-trận, may-mắn được nghĩ phép vài ngày
trở về
thăm gia-đình và thành-phố, nhìn thấy những cảnh bất-công nầy, thì còn
gì
tái-tê bằng? còn gì nhục-nhả bằng? Còn những buồn tủi nào hơn?
Sau
ngày
mất nước 30/4/1975, nhiều tên trọc-phú người Việt gốc Hoa nầy lộ
nguyên-hình là
Cộng-sản nằm vùng, đi tiếp-thu và nắm giữ nhiều chức-quyền quan-trong,
như vua
lúa gạo Chợ-lớn Lữ-Triệu-Phú trở thành giám-đốc ngân-hàng Việt-Nam,
Lư-Sanh-Thoại
làm giám-đốc ngân-hàng Việt-Nam Thương-Tín, La-Văn-Liếm làm
giám-đốc
ngân-hàng ngoại-thương, Cao-Đăng-Chiếm làm trưởng ban quân-ủy thành-phố
Saigon-Gia-định,
Trần-Bình-Minh làm giám-đốc nhà máy cán sắt lớn nhứt VN là Vicasa ở
Thủ-Đức. Xưỡng
dệt vĩ-đại Vinatexco, nhà máy giấy đồ-sộ Thủ-Đức, v.v…đều do bọn Tàu
trọc-phú
Cộng-sản trá-hình nầy quản-lý. Chánh-sách trồng người của chúng có thêm
nhiều
điều-kiện thuận-lợi để phát-triển mạnh hơn.
Việc
bạo-quyền Việt-cộng dâng đất ở vùng biên-giới Việt-Trung, dâng biển ở
vịnh
Bắc-bộ và dâng cả hai quần-đảo Hoàng-sa và Trường-sa cho Trung-Cộng
cũng như
việc mở cửa biên-giới cho người Tàu qua lại tự-do cho đến việc cho
người Tàu
nhập cảnh để khai-thác quặng Bauxít, cho thuê thời-hạn 50 năm những khu
rừng ở
thượng nguồn những con sông quan-trọng, tất cả đều nằm trong diễn-tiến
của
bá-quyền Đại-Hán được thể-hiện dưới nguyên-tắc”Một Trăm Năm Trồng
Người”
của chánh-sách “Tầm Ăn Dâu” trong giấc mộng Đại-Đồng của
Trung-Cộng.
Tội-đồ
Hồ-Chí-Minh với tư-tưởng và giấc mộng làm tay sai cho Liên-Sô và
Trung-Cộng nên
đã học kỹ và gối đầu giường phương-châm nầy và chính bọn cầm quyền
Việt-gian
Cộng-sản hiện nay đã tiếp nối, thi nhau phát-biểu: xây-dựng nền kinh-tế
theo định-hướng
theo Chủ-Nghĩa Xã-Hội và tư-tưởng Hồ-Chí-Minh, mặc-nhiên cấu-kết
với giặc
thù phương Bắc và trở thành những tên buôn dân bán nước, tội-đồ truyền
kiếp của
dân-tộc Việt-Nam. Những sự tiếp tay đắc-lực của bọn tội-đồ Việt-gian
nầy trong
mấy mươi năm qua đã dẫn đến nhiều hiện-tượng cho thấy vấn-đề Việt-Nam
sẽ bị
Hán-hóa mà hiện nay chỉ còn là điều-kiện thời-gian.
- 5.-
Trách-nhiệm của người bộ-đội.
Những
người lãnh-đạo quân-sự Việt-cộng và cán-bộ, bộ-đội Cộng-Hòa Xã-Hội
Chủ-Nghĩa
Việt-Nam cần phải nhìn thấy thực-trạng hải-hùng nầy để nhận-thức
đúng
vai-trò và trách-nhiệm của mình đối với dân-tộc và tổ-quốc để cứu nước
trong
hoàn-cảnh đen-tối nhứt của lịch-sử hiện tại, mạnh-dạng đứng về phía
nhân-dân để hành-động như bộ-đội của các nước Cộng-sản Đông-Âu và
Liên-Sô vào
cuối thập niên 80, đầu thập niên 90 đã làm được. Đừng để đất nước
Việt-Nam bị
rơi trở lại hoàn-cảnh “Một Ngàn Năm Nô-Lệ Giặc Thù Phương Bắc”, đừng
để cho
tập thể bộ-đội nầy bị nhân-dân và lịch-sử phê-phán là một loại quân-đội
hèn-nhát, khiếp-nhược nhứt trong lịch-sử dân-tộc, chỉ biết phục-vụ
cho một
bè-lũ lãnh-đạo bất tài, bù-nhìn, tham-nhũng và buôn dân, bán nước để
củng-cố
địa-vị độc-tôn, làm giàu bất chánh, mặc cho dân tình nghèo nàn,
khốn-khổ, không
chỉ bất-hạnh riêng cho người dân, mà ngay cả bản-thân và gia-đình của
những
người sĩ-quan và bộ-đội thấp cổ bé miệng quý vị cũng đều cùng chung
số-phận.
Thanh-Thủy
(01/17/2011)
|