Như một số báo đưa tin, sau khi tên
Nguyễn Kim Hườn tung ra một bản thông báo vào ngày 20 - 7 - 2001, cả
một bộ sậu của đám MT Phở Bò tổ chức một buổi họp báo tại trung tâm của
chúng ở San Jose mà tên bồi bút, gia nô Lê Bình gọi là một biến cố
chính trị đáng quan tâm để trả lời những vấn đề mà đồng bào hải ngoại
lâu nay thắc mắc.
Theo như một số đồng nghiệp bên San Jose cho
biết, việc một số đại diện của các báo đến tham dự không phải vì
họ muốn biết về cái chết của Hoàng Cơ Minh mà chỉ muốn xem bọn đầu trò
MT Phở Bò hiện nay biện minh giải thích thế nào về việc làm của họ.
Theo ký giả Lâm Văn Sang viết trên báo Việt Mercury: Cuộc họp báo mở
đầu bằng bài phát biểu của Nguyễn Kim Hườn tuy khá dài nhưng hẳn nhiên
đã không giải đáp đầy đủ những nghi vấn khác được cử tọa đặt ra trong
thời gian hai tiếng đồng hồ sau đó. Chưa kể, hai lý do đầu tiên để giữ
kín tin tức về sự tổn thất lãnh đạo của Mặt Trận chỉ là một về mặt lý
luận.
Bài phát biểu này đã xác nhận nhiều nguồn tin khác nhau trong vòng 14
năm trở lại đây (trong đó có cả báo chí phát hành ở Việt Nam nhân vụ án
kháng chiến quân tháng 12-1987 và gần đây nhất từ ông Hoàng Duy Hùng
hay Phạm văn Thành) về sự hy sinh của ông Hoàng Cơ Minh trong ngày 28
tháng Tám, năm 1987.
Trong phần trả lời những
câu hỏi tìm cách làm sáng tỏ hơn nội vụ đã chỉ được trả lời cho có lệ
được đăng trên tờ Việt Mercury (trích nguyên văn) như :
1-thời gian 14 năm giữ kín có thể khá dài đối với
đời sống bình thường nhưng đối với việc xây dựng cơ sở trong hoàn cảnh
khắc nghiệt, khó khăn, tương quan lực lượng không đồng đều, 14 năm quả
thật không dài. (Nguyễn Kim Hườn trả lời ông Nguyễn Xuân Hiệp, tạp chí
Nhân Văn).
2-Việc giữ kín không phải là lừa dối đồng bào. Gọi là lừa dối khi nào
Mặt Trận không còn đấu tranh nữa. (ông Nguyễn Kim Hườn trả lời ông Võ
văn Sĩ, báo Đại Nghĩa).
3-Tại sao lại chọn thời điểm này để công bố? Tất cả chỉ là sự tình cờ
trong quyết định chung mà lãnh đạo Mặt Trận đã chọn lựa như vậy.
Đó là chuyện chuyển thông báo từ trung ương ở trong nước ra hải
ngoại công bố cho đồng bào. (ông Lý Thái Hùng trả lời ông Cao Sơn, báo
Tin Việt News)
4-Chuyện ông Phạm văn Liễu ra đi năm 84 là chuyện quá khứ, chúng tôi
không muốn nhắc lại. Sự ra đi của ông có liên quan đến việc ông không
thi hành một số đường lối do Mặt Trận đưa ra. Trường hợp ông Nguyễn
Xuân Nghĩa, ông hiện nay không ở trong Mặt Trận nên chúng tôi không đề
cập. (ông Lý Thái Hùng trả lời ông Võ văn Sĩ, báo Đại Nghĩa).
5-Mặt Trận biết đích xác ông Hoàng Cơ Minh hy sinh từ năm 1993. (ông
Nguyễn Kim trả lời ông Lê Phong, báo Saigon USA)
6-Mặt Trận không coi thường sự hy sinh của kháng chiến quân khác. Tôi
xác nhận, nhân vật đầu tiên được Mặt Trận vinh danh là kháng chiến quân
Phùng Tấn Hiệp. Đó là kháng chiến quân thôi chứ không phải bất cứ một
vị lãnh đạo nào khác. (ông Hoàng Cơ Định trả lời ông Lê Phong, báo
Saigon USA)
7-Mặt Trận đề ra nguyên tắc không tiết lộ danh tánh của chủ tịch cũng
như toàn thể cán bộ hoạt động trong nước. (ông Hoàng Cơ Định trả lời
ông Nguyễn Xuân Hiệp, tạp chí Nhân Văn).
8-Trong hiến chương: Mặt Trận chỉ giải tán sau khi đất nước Việt Nam
hoàn toàn được giải phóng. ( Lý Thái Hùng trả lời ông Lê Phong, báo
Saigon USA)
9-Áo nâu là của thập niên 80. Thế kỷ 21, Mặt Trận sẽ ở nhiều nơi, nhiều
lãnh vực nhưng không có áo nâu. (Hoàng Cơ Định trả lời ông Huỳnh Hớn,
báo Ý Dân).
10-Đường lối Mặt Trận không thay đổi, chỉ uyển chuyển dựa theo tình
hình (Nguyễn Kim Hườn trả lời ông Võ văn Sĩ, báo Đại Nghĩa)
11-Mặt Trận vẫn là Mặt Trận, không biến dạng. Cộng sản Việt Nam phải
chấm dứt sự cai trị độc tài của họ, Việt Nam phải có tổng tuyển cử tự
do với giám sát của quốc tế, chừng đó Mặt Trận mới tham gia cùng với
các đảng phái khác trong sinh hoạt dân chủ. ( Lý Thái Hùng trả lời ông
Phan văn Hòa, báo Cali Today).
12-Mặt Trận không bao giờ chủ trương đối thoại hay hòa hợp hòa giải với
cộng sản. Ngày nào họ còn cầm quyền cai trị, chúng ta không bao giờ đối
thoại, không bao giờ cộng tác, không bao giờ hòa hợp, hòa giải. (Lý
Thái Hùng trả lời ông Joseph Phạm, Viên Thao Media).
Buổi họp báo chấm dứt với nhiều câu hỏi và vấn đề chưa có ai đặt ra hay
có đặt ra như ông Hoàng Xuyên cũng không có được một câu trả lời thỏa
đáng. hết trích
Như quý độc giả đã đọc
trên mặt báo này nhiều bài viết về MT Phở Bò của những nhân vật có liên
quan, tựu chung mọi người đều nhận thấy sự thật về lũ Mafia Phở Bò như
sau:
1-Kể từ ngày thành lập MT đến nay chỉ có những trò
quyên tiền, móc túi đồng bào chứ không hề có một cuộc kháng chiến nào.
2-Chiến Khu Quốc Nội chỉ là một mảnh đất thuê mướn trên đất Thái Lan
cách xa Việt Nam tới một quốc gia trái độn
3-Việc Hoàng Cơ Minh công bố có 36 tổ chức và 10.000 quân chỉ là
một lời tuyên bố bịp bợm, láo khoét.
4-Biên Thùy Đông Dương chỉ là một mỹ từ rỗng tuếch được đưa ra nhằm mục
đích tô vẽ cho vở tuồng Kháng Chiến Bịp Bợm.
5-Việc mướn lính Thái, Miên để quay phim lừa bịp đồng bào đã chỉ rõ
Hoàng Cơ Minh có chủ tâm lừa đảo.
6-Việc giết hại những người có nhiệt vọng, thành tâm cứu nước đã phản
đối trò lừa bịp đồng bào của Hoàng Cơ Minh tại chiến khu là một
hành động sát nhân diệt khẩu đầy tội ác bởi chính họ mới là những người
con yêu của tổ quốc. Hoàng Cơ Minh thì không.
7-Việc ám sát, giết hại những người cầm bút chân chính dám nói lên sự
thật của Vở Tuồng Kháng Chiến Bịp là một tội ác không thể chối cãi, là
thủ đoạn của đám Mafia Phở Bò nhằm khống chế và bóp chết dư luận để
chúng rảnh tay làm trò bịp bợm.
8-Không hề có chuyện Đông Tiến mà đó chỉ là một cuộc chuyển địa điểm do
người Thái Lan không còn cho mướn đất nữa.
9-Việc Hoàng Cơ Minh vong mạng do bị tình báo Thái Lan bán đứng cho
Cộng Sản là chuyện không mấy người không biết nhưng đám Mafia Phở Bò
vẫn dối trá một cách trắng trợn, vẫn lớn tiếng chửi rủa, chụp mũ những
người đặt vấn đề và nói lên sự thật. Hành động và thái độ đểu cáng của
chúng không thể bôi xóa bằng một lời xin lỗi chung chung.
10-Với âm mưu xây dựng một hệ thống truyền thông tiền trạm để bàn giao
cho Cộng Sản trong thời gian sắp tới. Đám Mafia Phở Bò dựa trên một số
cơ sở kinh tài được thành lập nhờ vào đồng tiền xiết máu đồng bào vẫn
tiếp tục làm phân hóa cộng đồng, làm suy yếu tiềm năng chống Cộng của
người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản bằng cách thành lập những tổ chức cộng đồng
tự biên, tự diễn. Chuyên nghề chôm credit và làm lệch hướng của những
phong trào đấu tranh.
11-Mặt Trận Phở Bò ngày hôm nay vẫn tiếp tục là một tổ chức lừa đảo
bằng cách nhân danh kháng chiến. Chắc hẳn những bộ óc đầu sỏ của Mặt
Trận Phở Bò không kém hiểu biết về ngôn ngữ Việt Nam đến mức không hiểu
giữa một tổ chức đấu tranh và một lực lượng kháng chiến vốn khác nhau
một trời một vực.
12-Việc truy điệu một người đã chết vì những tham vọng lừa đảo của bản
thân mình như Hoàng Cơ Minh ngày hôm nay chỉ là một sự phỉ báng anh
linh của những anh hùng liệt sĩ đã vị quốc vong thân thật sự.
Qua mười hai điểm nêu
trên đồng bào và chiến hữu chắc chắn nhận ra đám MT Phở Bò không từ một
thủ đoạn bất lương, bất nghĩa nào để tìm cách thi thố âm mưu của chúng.
Thời kỳ đầu khi Hoàng Cơ Minh vừa vong mạng bọn đầu sỏ MT Phở Bò học
theo đám Cộng Sản Việt Nam để cho HCM 2 * SỐNG MÃI TRONG SỰ
NGHIỆP BỊP BỢM CỦA MT PHỞ BÒ.
Người đã chết mà không cho
phép chết để cho thiên hạ xúc phạm là một điều bất nhân. Đối với người
đứng đầu tổ chức, là người thầy, là anh em ruột thịt mà chúng dám công
nhiên không nhận di ảnh của người quá cố là một điều đại bất nghĩa. Thủ
đoạn của chúng ngày hôm nay thú nhận một cái chết từ 14 năm về trước
không khác gì một anh bán phở cố gắng bán nốt món xí quách cuối
cùng sau khi thùng nước lèo đã cạn.
Những lụân điệu quanh co của mấy anh đầu sỏ chủ tọa rốt lại cũng không
đưa ra được điều gì mới lạ. Chắc hẳn quá ngán ngẩm ký giả Lê Phong đặt
vấn đề bao giờ thì MT giải tán. Câu nói này có thể cũng là một câu kết
luận được buông ra sau khi nhận rõ tình hình và khả năng, thực
chất của đám MT Phở Bò.
Như rất nhiều người đã kết luận, ngày nay MT Phở Bò không còn chút uy
tín nào ngoài hệ thống kinh tài đã bắt đầu mất giá. Phở MT bây giờ mất
mùi Kháng Chiến nên dễ khiến người ta chán. Đường lối của đám Phở Bò
không có gì sáng tạo ngoài việc cố gán cho tổ chức Cộng Đồng một tính
chất lãnh đạo toàn thể những người Việt Nam lưu vong để rồi giành được
thì giở trò bịp bợm, không giành được thì tự biên, tự tạo ra một cộng
đồng thứ hai để hợp thức hóa những màn tuồng khất thực.
Xưa lắm và sai rồi. Tổ Chức Cộng Đồng chỉ là một tổ chức bất vụ lợi, bỏ
vài trăm bạc là có chút danh phận hão huyền ngay nhưng danh đấy thì
cũng chẳng phải là danh gì với núi sông.
Vấn đề quang phục đất nước
không phải là vấn đề của những tên hoạt đầu ở hải ngoại. Đó là vấn đề
của những người đang bị áp bức ở quốc nội. Truyền thống quật cường của
dân tộc Việt Nam đã được thử thách qua mấy nghìn năm lịch sử.
Vận nước hết bĩ lại đến thái, những trang hào kiệt của dân tộc đứng lên
đúng lúc. Dân tộc Việt Nam sẽ tự cứu lấy mình, những người dân cùng khổ
sẽ tự giải phóng cho chính họ chứ không cần đến bọn chính trị điếm đàng
ở cách tổ quốc cả một đại dương, mượn chiêu bài kháng chiến để tạo dựng
sản nghiệp cho gia đình và dòng họ và phe đảng.
Đồng tiền xiết máu là đồng
tiền bất nhân. Vì thế người chết 14 năm nhưng không cho chết để
người còn sống trục lợi. thậm chí cho đến nay vấn đề thú nhận và truy
điệu cũng chỉ là sự tình cờ trong quyết định.
Cuối cùng thì Hoàng Cơ Minh cũng đã được phép chết.
Lác đác trên liên mạng có
vài đoàn viên văn nô, bồi bút làm thơ viết văn khóc người quá cố 14 năm
trước như vừa mới chết hôm qua. Thật là trò hề.Hóa ra thương vay, khóc
mướn là như vậy./.
Kim Âu
24 - 7 - 2001
|
|