“Trí thức phải dám nói” Nói Thế Cũng Chưa Đủ …    - Thích Tín Tâm -
TinParis 20.8.07. Trong một bài viết trước đây khi nói về "  VN tổ chức Đại Lễ Phật Giáo Tam Hợp ( Phật Đản sinh, Thành Đạo, Nhập Niết Bàn) Quốc tế 2008 ? hay " Khi Lê mạnh Thát đầu hàng CSVN" với Link http://www.tinparis.net/thoisu/0807_DaiLePhatDanQuocteVN_1408.html
chúng tôi có sơ xuất trong việc đánh máy trong câu :
Trong cuộc Hội Thảo Khoa Học về " Phật Giáo trong thời đại mới - Cơ Hội và thách thức " tại Hà Nội từ ngày 15 đến 17/7/2007, Ông Lê mạnh Thát đóng vai chủ chốt, thay thế Thích minh Châu điều khiển Đại Hội sau bài diễn văn của Thích Minh Châu
Thay vì Hà Nội thì đọc " Saigon ". Xin Quý đọc giả lượng thứ và thông cảm cho.

Để trả lời cho quý đọc giả viết e-mail hỏi tại sao Tinparis.net  tổ chức và quảng cáo " Mừng sinh nhật lần thứ 63 của Tuệ Sỹ " ngày 1.4.2006. Xin trả lời là vì lúc đó chúng tôi chưa có bằng cớ đích xác nào cho biết Tuệ Sỹ đã đầu hàng CSVN, và chỉ biết sau nầy  trong tháng 7.2006 là Tuệ Sỹ không còn đứng trong hàng ngũ của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất.

Sau đó, trong những tháng đầu năm 2007, với  sự vận động của Lê mạnh Thát quyên tiền phật tử Hải ngoại qua các " sư tăng quốc doanh nằm vùng mai phục " ( y như trước 1975) để về xây cất cái gọi là " Đại Học Khuông Việt " ước lượng chừng 2/30 triệu đô la.( dự trù sẽ xin các cơ quan quốc tế như Unesco, Trung Cộng, v.v...). Nhưng trước hết là phải có số vốn tối thiểu là 400 ngàn đôla. Do đó các vị sư " trong Hội Thân Hữu Già Lam" ráo riết vận động việc  này. Trong một buổi họp tại Chùa Phật Tổ ở Long Beach của TT Thích Thiện Long  (1) TT Thích nguyên Siêu, đệ tử của Tuệ Sỹ ( có đến Paris dự Lễ Mừng Sinh Nhật Tuệ Sỹ ) đã tuyên bố  với Phật Tử  đã có gần đủ 100.000 $US, và sẽ gởi tiền về cho Lê mạnh Thát. ( Chuyện ngoài lề: Nữ văn sĩ Linh Linh Ngọc , tức Diệu Trân đã "Bước qua đời" ngày 17.82007 : quy y tại Chùa Phật Tổ" ).

Đồng thời, nhiều cuộc vận động ( với sự trợ giúp ngầm của cán bộ CS) để thành lập một Giáo Hội tại Hải Ngoại độc lập đối với GHPGVN Thống Nhất, chủ trương chỉ chuyên tu Phật thôi, nhưng vẫn đón tiếp các " cán bộ tôn giáo vận và trí vận,  đội lốt tu hành như Thích Nhật Từ, v.v.. ". Người nguy hiểm nhất, giựt dây đàng sau Hậu trường là Bùi ngọc Đường, đồng môn với HT Thích Minh Tâm Chùa Khánh Anh Pháp ( Xin nhắc lại là Thích Minh Tâm đã ký tên ủng hộ chủ trương Hòa Hợp Hòa Giải cùng với Bùi Tín, và một số " chánh khách " năm 1995 trong bài viết:
 Nhớ chuyện xưa Hòa Hợp Hòa Giải tại Paris năm 1995 ( http://www.tinparis.net/tinparis/0207_HoaHopHoaGiai_Paris95_07.html ).

 Ô. Bùi ngọc Đường nầy, trước 1975 , khi có cuộc tranh dành Viện Hóa Đạo giữa 2 Giáo Hội  PG , đã " hăm he " HT Thích Tâm Châu một cách rất phàm tục".
Cuộc Đại Hội PGVN Hải Ngoại sắp tới tại Montréal vào tháng 9.2007 tại Chùa Pháp Vân của  TT Tâm Hòa và HT Thích Minh Tâm  sẽ là bước đầu để tách rời Phật Giáo Hải Ngoại ra khỏi PGVN Thống Nhất.  Được biết thêm là các chùa Kinh Quang của TT Thiện Duyên ( phe của HT Thích Mãn Giác , chơi nhạc Trịnh Công Sơn để gây Quỹ ) ở Sacramento, chùa Trúc Lâm ở Chicago của TT Hạnh Tuấn, Chùa Pháp Vũ ở Orlando của TT Nhật Trí, Báo Đuốc Tuệ ( chuyên môn đưa đón Thích Nhật Từ ) là những người chủ trương mạnh mẽ tách rời Phật Giáo Hải Ngoại ra khỏi PGVN Thống Nhất. Những Phật Tử các Chùa đó tự hỏi chỉ trong vòng có 2 năm trở lại đây, làm sao mà các vị trụ trì  có tiền để xây dựng  Chùa rất là khang trang nếu không nói là đồ xộ  trị giá trên cả triệu Đô La Mỹ.??

Trong Cuộc Hội Thảo 3 ngày 15 đến 17.7.7 tại Saigon vừa qua, chúng ta nhận thấy có những khuôn mặt " Đại Trí Thức " có tên sau đây đã về tham dự, hoặc gởi bài đóng góp : ( TS phải hiểu là có bằng Tiến sĩ , cò nếu không có đề thì KHÔNG CÓ BẰNG TS) :

- GSTS. Trần Ngọc Ninh, Hoa Kỳ
- GSTS. Cao Huy Thuần, Đại học Picardie, Pháp quốc
- TS. Phạm Trọng Luật, Pháp quốc
- BS.TS. Lương Cần Liêm, Đại học Y khoa Paris, Pháp quốc
- TT. Thích Như Điển, Phương trượng chùa Viên Giác, Đức quốc
- TT.TS Thích Trí Hoằng, Đại học Connecticut, Hoa Kỳ
- ĐĐ.TS. Thích Nguyên Thiện, Hoa Kỳ
- GS. Trần Quang Thuận, Hoa Kỳ
- GSTS. Trần Chung Ngọc, Hoa Kỳ
- TS. Hồng Quang, Hoa Kỳ
- Mật Nghiêm-Đặng Nguyên Phả, Hoa Kỳ
- GSTS. Tâm Đàn, Úc Đại Lợi
- Thích Minh Tâm, Viện Phật học Hoa Nghiêm, Sydney, Úc Đại Lợi
- HT. Thích Giác Lượng, Hoa Kỳ
- GSTS. Trần Chung Ngọc, Hoa Kỳ
- Luật sư Nguyễn Hữu Liêm, Hoa Kỳ
- TS. Lâm Như Tạng, Sydney, Úc Đại Lợi
- TS. Trần Tiễn Khanh, Bác sĩ Trần Tiễn Huyến, Hoa Kỳ
- GSTS. Lê Văn Tâm, Đại học Gottingen, Đức quốc
- Kiến trúc sư Nguyễn Hữu Thái, Hoa Kỳ
- Nguyễn Kha, Hoa Kỳ
- Trần Văn Kha, Hoa Kỳ
- PTS. Thích Hạnh Tấn, chùa Viên Giác, Đức quốc
- ĐĐ. Thích Phước Tấn, TT chùa Quang Minh, Melbourne, Úc Đại Lợi
- Chánh Tước Đinh Khanh, Canada
- Nhat Dung - MyLy Nguyen, chùa Quang Minh, Melbourne, Úc Đại Lợi
- Nguyễn Văn Hiếu, chùa Quang Minh, Melbourne, Úc Đại Lợi
- TS. Trần Kiêm Đoàn, California, Hoa Kỳ
- HT.TS. Thích Mãn Giác, Hoa Kỳ
- Hoàng Nguyên Nhuận, Sydney, Úc Đại Lợi
- Tâm Diệu, Hoa Kỳ
- NCS. Thích Hạnh Bình, Đại học Hoa Phạm, Đài Loan
- Ths. Thích Giải Hiền, Đại học Quốc lập Quốc tế Chinan, Đài Loan
- TT. Thích Nguyên Hạnh, Trung tâm Phật giáo chùa Việt Nam, Hoa Kỳ
- Nguyên Thuần, Hoa Kỳ
75.    Sự truyền bá và tái du nhập của Phật Giáo Nguyên Thủy Việt Nam vào Cam-pu-chia
- TS. Đỗ Hữu Tâm, Irvine Valley College, Hoa Kỳ
- TS. Thích Quán Thông, Hoa Kỳ
- Phan Mạnh Lương, Hoa Kỳ
PHẬT GIÁO VÀ KINH TẾ - CHÍNH TRỊ
83.    Bài thuyết trình chính: Nền tảng Kinh tế học từ cái nhìn Phật giáo- TT. Thích Tuệ Sỹ, Việt Nam  ( *)
- Quán Như-Phạm Văn Minh, Sydney, Úc Đại Lợi
- Đỗ Hữu Tài, Hoa Kỳ
- GSTS. Tạ Văn Tài, Đại học Harvard, Hoa Kỳ
- Tăng thân Làng Mai, Pháp
  
( * ) CSVN đưa Tuệ Sỹ là một THI SĨ thuyết trình về Kinh Tế cho ta thấy sự " đúng đắn KHÔI  HÀI "  của cái gọi là HỘI THẢO QUỐC TẾ KHOA HỌC của CSVN... y như Chù nghĩa Khoa Học Mác Xít Lêninít hay chủ Nghĩa Khoa Học của Tư Tưởng Hồ chí Minh. Đó cũng là cái nhắn khéo cho Tuệ Sỹ  biết " Đầu Hàng  là NHỤC NHÃ như thế đó ! !  "

Để ôn lại chuyện xưa,  TinParis xin nhắc lại chuyện Ngũ Tổ Hoằng Nhẫn đã  truyền " y bát " cho Lục Tổ Huệ Năng, môt con người ít học kinh kệ hơn Thần Tú ( như các bậc Tiến sĩ bây giờ ) vì Lục Tổ " kiến Tánh " với bài  kệ  lưu truyền sau đây :


Bồ-đề bản vô thụ,

minh kính diệc phi đài

Bản lai vô nhất vật,

hà xứ hữu (nặc) trần ai?

Bồ-đề vốn chẳng cây,

gương sáng cũng chẳng phải là đài

Xưa nay không một vật,

nơi nào dính bụi trần?

Nghe bài kệ, Hoằng Nhẫn biết căn cơ của Sư vượt hẳn Thần Tú, nhưng sợ di hại nên nửa đêm gọi Sư vào thất và vì Sư thuyết trọn kinh Kim cương. Đến câu "Đừng để tâm vướng víu nơi nào" (ưng vô sở trụ nhi sinh kì tâm ), Sư hoát nhiên đại ngộ. Ngũ tổ truyền y bát cho Sư và khuyên đi về phương Nam. Khi tiễn Sư xuống thuyền, Tổ muốn tự chèo đưa Sư sang sông, Sư bèn nói: "khi mê thầy độ, ngộ rồi tự độ" và tự chèo qua sông.

Sau đây là Bài viết :
  • " Trí thức phải dám nói” Nói Thế Cũng Chưa Đủ …    - Thích Tín Tâm -
Nơi đất thánh thì vượt lên đối đải, xa lìa nhị nguyên, nhân quả viên dung, lý sự tương tức, thánh phàm chẳng hai hay cũng gọi là vào cửa bất nhị; Thế nhưng, một khi đặt chân vào cỏi tục thì phải mượn chữ nghĩa để bàn điều rốt ráo, cao xa nhằm minh tông, hiển giáo, gạn đục khơi trong, chánh tà phân biện cho người học sau theo đó mà tiến bước. 

Trước thời thế can qua, dân tộc lầm than dưới ách bạo quyền XHCN, kẻ xu thời mẫn thế để trông được chút bả vinh hoa, phó mặc cho dân nước lầm than khốn đốn, trong số người nầy cũng có không ít những kẻ học hạnh xuất trần mà quên mất chí nguyện sơ tâm: “cất bước phương trời cao rộng” để phải sa chân theo ác ma phá đạo. Quên mất Tâm Bồ đề mà tu các pháp lành cũng là rơi vào ma nghiệp (Vong thất bồ đề tâm tu chư thiện pháp tức chư ma nghiệp). Cho nên điều cốt yếu để dự vào dòng thánh bốn bậc (dự lưu tứ quả); để bước lên hàng thượng sĩ, cao Tăng thì không thể quên mất Tâm bồ đề trong ứng xử tình người với nhau.  

Phàm nói đến chữ thiện nhân, trí nhân, hiền nhân, đạo nhân, thượng nhân rồi, thánh nhân, đạo sư thì phải lấy thang bậc trong ứng xử tình người để đo lường, định giá. Kinh Pháp Bảo Đàn cho định nghĩa: “Hạnh giải tương ưng danh viết tổ” (làm hiểu hợp nhau gọi đó là tổ); Lời kinh Phật cũng minh định đành rành: Trí Bi song vận chứng Bồ Đề (Trí Bi cùng làm mới thành tựu quả vị giác ngộ).

Truyền thống 2000 năm Phật Giáo Việt Nam, Thiền tổ Khương Tăng Hội đã lập cương lĩnh đạo Bồ tát: “Bồ tát thấy dân kêu ca, do vậy gạt lệ xông vào nơi chính trị hà khắc để cứu chúng sanh khỏi nạn lầm than” (Lê mạnh Thát, Khương Tăng Hội toàn Tập).

Như vậy, con đường học hạnh Bồ tát để bước lên quả Phật đã được tông phong minh định, cân, đo, đong, đếm đành rành để không thể lập lờ, đánh lận con đen bằng hào quang chung quanh án tù chung thân, tử hình hành quyết mà lừa thiên hạ được.
Như vậy,  Đến được Thánh nhân thì phải do từ hiền nhân, trí nhân, thiện nhân mà bước lên. Do đó có thể nói rằng thiện nhân (ứng xử tình người) là thang bậc đầu tiên để hướng đến thượng nhân, thánh nhân, đạo sư. Nay có kẻ do thời thế đẩy đưa, BỊ tâng bốc lên đến đỉnh cao với tên gọi đạo sư trong khi đó cách hành xử (nhân cách) trước sau bất nhất, miệng nói theo đường Phật Giáo Thống Nhất mà hành xử thì bán mình cho sa tăng, quỉ dữ. Hạnh Giaỉ trong ngoài bất dung: mặc áo Phật giáo Thống Nhất mà vận động thành viên hô hào rời bỏ Thống Nhất. Cách hành xử như thế, cách nói làm như kia thì không thuộc loại “phá hoà hợp Tăng” thì cũng vào hàng “ngũ nghịch thập ác” mà thôi.

Thượng nhân, đạo sư… thì ra danh xưng kia chỉ là chiêu bài chính trị của bè, nhóm, phe, đảng cơ hội chủ nghĩa, họ cố tạo nên một thần tường phù ảo, một minh chúa hư danh, một lãnh tụ vô thực để họ thực hiện ván cờ chính trị của ma vương, đưa những kẻ nhẹ dạ vào tròng “lấy củi đậu nấu đậu” mà thôi. 

Từ hiện tượng, mới ra tù vào những năm 2000 rồi liền sau đó, hàng loạt đầu sách được xuất bản như: Lịch Sử Phật Giáo Việt Nam; Tổng Tập Văn Học Phật Giáo Việt Nam; Toàn Tập Minh Châu Hương Hải; Toàn Tập Trần Thái Tông;  Toàn Tập Trần Nhân Tông; Nghiên Cứu Về Mâu Tử …; tất cả trên 10 loại. Điều nầy chứng tỏ cho thấy những sách đó đã được làm từ khi còn trong nhà tù. Tù mà ở phòng riêng, có tủ sách tham khảo, có đại diện Viện Khoa học xã hội Hà Nội bay từ Hà Nội vào tận chốn “gông cùm” (thực tế thì ông nào có bị cùm với gông gì với ông đâu) để mà … thương lượng Nọ-Kia. Than ôi con cá đã cắn câu từ trong nhà tù rồi. Với hiện trạng như thế thì thử hỏi cái được ca tụng lên hàng “tam thánh gia gia” của ngày nào, với án tù tử hình, chung thân thì nay sĩ khí trượng phu đã tang loảng theo mưa gió phong trần mất rồi. Hai Anh Lê Mạnh Thát - Tuệ Sỹ đã chết trong niềm tin mọi người rằng không phải vì người không tin hai anh nữa mà chình vì hai anh đã bán mất chính anh rồi. Anh đã lừa dối người yêu mình và dối cả người mình yêu để bắt tay với ác ma mà không dám tự nhận. Do đó thần tượng Mạnh Thát_Tuệ Sỹ, hai "đại thiền sư" (theo cách nói của Phạm Công Thiện) ngày nào, nay cũng cần phải xét lại trong bước đi thanh hoá nhân sự, kiên toàn Tổ chức GHPGVNTN hiện nay.
 
Chốn lao tù sống như ông hoàng, ông tiến sĩ kiêm tu sĩ kiêm cư sĩ Lê Mạnh Thát chưa một ngày cầm cuốc ra vườn hay vào rừng đốn gổ, lao dịch như mọi người, ngay đến chia xẻ cái ăn, cái mặc với các bạn tù thì ông cũng không có được. Người trong cuộc nay còn sống, là chứng nhân (Thượng toạ TTM) kể lại rằng: sự đối đải hậu hỉ từ chế độ nhà tù dành đặc ân cho riêng ông; cộng thêm sự thăm nuôi thường xuyên, định kỳ của thân nhân, đưa đến vật thực của ông tồn đọng, thừa hư, mốc bỏ, chứ chưa bao giờ ông đem chia xẻ cùng với các bạn tù đang đói rét, thiếu ăn. Chế độ nhà tù XHCN nào mà chẳng đã bày ra qui chế khắt khe trong việc ngăn cấm tù nhân giúp đở lẫn nhau. Thế nhưng với người có chút chạnh lòng thương tâm vì người khác thì cũng có trăm ngàn cách để mà đùm bọc lẫn nhau. Thế nhưng với tiến sĩ kiêm cư sĩ kiêm tu sĩ Lê Mạnh Thát thì không được như thế. Cho nên, cách hành xử như ông thì, tình người đã cạn, thiện nhân đâu còn, hiền nhân cũng xa chạy cao bay chứ nói gì là Đạo sư, thượng nhân, trí giả hay thiền sư, nó nghe sao … cái mà hư ảo quá hỉ. 

Rồi cũng có không ít người được nâng lên hàng Thượng Nhân, Đạo Sư bởi một thời họ cũng từng tuyên ngôn, tuyên cáo: “nguyện đem xương máu trang trải cho Phật Pháp, nếu có chết là cái chết của chân lý trước bạo lực chứ không phải vì bạo lực nầy thua kém bạo lực khác”. Thế nhưng suốt 30 năm Phật giáo bị pháp nạn cộng sản mà Thượng nhân có nói được lời nào bạt tà hiển chánh hay phù trì tổ đạo hay không; hay kẻ một thời được ca tụng lên hàng “kẻ làm rung rinh nước Mỹ” (được tâng bốc như thế, thực chất đó chỉ là con cờ trong sách lược toàn cầu của Mỹ mà thôi) ấy thế mà nay Thượng nhân “đem Phật xuống đường” kia, nay lại chẳng dám cựa mình, đến phải ngậm miệng, im hơi, lặng tiếng vì sợ rung rinh … cái chế độ XHCN đó mà.  
Trước thống khổ điêu linh của 80 triệu đồng bào, của Phật giáo, Giáo hội sao anh lại lặng thinh đi??

Trên đời có trăm vạn điều tủi hỗ;
Có tủi hỗ nào hơn ngậm miệng câm!

Rồi nay đến lượt́ bậc đạo sư Tuệ Sỹ nhìn đời bằng cặp kính: "những phương trời viễn mộng" khi tuyên bố vào dịp đại hội Nguyên Thiều 2003 mà rằng: “tôi từ chức là Giáo hội tiêu lìên”, làm thế để đánh tiếng tạo áp lực lên hàng lãnh đạo. Thử hỏi cùng bàng dân thiên hạ, chúng ta hãy để tình cảm đứng sau tổ chức; lấy chánh nghĩa Giáo Hội làm trọng thì qua tuyên ngôn bốc đồng kia:“tôi từ chức là Giáo hội tiêu lìên” , với người rao loa như vậy, thật còn đáng để chúng ta tôn phò nửa không. Từ cặp kính màu như thế, họ nghỉ Giáo hội là gì, họ là gì? Mà một khi không có họ là Giáo hội tiêu lìên. Từ rao loa như thế, theo họ nghỉ, Giáo Hội là phe nhóm, mà một khi kéo cả phe nhóm đồng loạt từ chức thì Giáo hội tiêu liền. May thay! Oai linh Phật pháp còn thiêng, hạn vận Giáo hội còn dài cho nên tự Tuệ Sỹ đã làm đơn xin mà trên văn tự là: đơn xin hoán chuyển công tác trong giáo hội nhưng ngoài miệng thì lại rao loa cùng bạn đồng liêu là: nói thế tức là từ chức đó.
 
Từ hiện tượng như thế để cho mọi người thấy rằng, chẳng những là:“tôi từ chức là Giáo hội tiêu lìên” mà hơn thế nữa, tôi còn trong vai trò lãnh đạo Giáo hội ngày nào là con đường bán đứng Giáo hội cho Cộng sản theo phương thức thoả hiệp, hoà hợp cũng không xa. Với cộng sản, thoả hiệp là chiêu bài ma mị của họ; vào những năm 1972 Hà Nội cũng hô hào hoà hợp hoà giải 3 thành phần, rồi con cờ Mặt trận giải phóng miền Nam (MTGPMN) ra đời, lớn mạnh do Hà Nội nhào nặn ra, để dọn đường chính trường tiến đến Hội nghị đình chiến Paris 1972, mà thực chất là ngay chính MTGPMN cũng bị Hà Nội đánh lừa thê thảm. Hệ quả đưa đến là 1975 Việt Nam Cộng Hoà rơi vào tay cộng sản. 

Bài học lịch sử đánh mất miền Nam vào tay cộng sản còn chưa ráo mực cũng do hoà hợp với cộng sản mà ra. Nay lại có bậc Đạo sư (con bài úp) được bậc Thượng nhân chỉ đạo sau hậu trường Già Lam để ngấm ngầm đưa Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất “vào tròng” hoà hợp của cộng sản nữa. Tôi không tin là họ không thấy được điều như thế, chỉ còn một cách giải thích đó là họ đã “rơi vào mạng không dây” để XHCN “điểm huyệt” mất rồi.  

Bởi hào quang chung quanh án tù tử hình của 2 vị Thiền sư (nói theo cách nói của Phạm Công Thiện) Mạnh Thát, Tuệ Sỹ đã làm loà mắt nhiều người. Nay đã khác xưa rồi, hai vị thiền sư trong sự ngưỡng mộ của Tăng Ni trẻ ngày nào thì nay, tiến sĩ kiêm cư sĩ-kiêm tu sĩ (con bài ngữa) đã công khai đứng sang chiến hào cộng sản qua việc “chào hàng” làm văn hoá, giáo dục mà việc tổ chức Hội thảo Phật giáo trong thời đại mới, cơ hội và thử thách 2005; việc tham dự Phật Đản 2007 tại Thái Lan và dự kiến tiếp theo là tổ chức quốc tế Phật Đản 2008 tại Việt Nam theo chiến lược: nhà nước với giáo hội quốc doanh cùng làm, đó là một vài điển hình cho thấy chiến lược đánh xâm nhập GHPGVNTN của cộng sản. 

Gánh hát xiệc Làng Mai về Việt Nam 2005 rồi 2007, cộng sản đã xử dụng thiên la địa võng để Hạnh-Phượng tự đốt cháy cơ nghiệp cuối đời của chính Ông; để ai đó phải trải lòng thương hại rằng: Nhất Hạnh, một dòng sông đã chết. Bài học bắt tay với cộng sản là đốt cháy cuộc đời của nhóm Hạnh-Phượng còn nóng hổi ra đó với mọi người. Thế mà cũng có lắm con thiêu thiên đang tranh nhau vào tròng cộng sản chỉ vì miếng hư danh, bả lợi. Một trong số nầy là Thích Pháp Châu cũng là một trong số đó. Thật là “con cá trong lờ đỏ lừ đôi mắt; con cá ngoài lờ ngúc ngắc muốn vô”.

Nay cân, đo, đong, đếm; cộng trước, trừ sau; lọc, sàn, gạn, lựa thì với kẻ ngôn hạnh bất nhất, trước sau đổi dời; quay lưng trước sự thống khổ của đồng loại; cách hành xử vô đạo của phường sớm đầu, tối đánh; thay áo, đổi xiêm, cúi lòn, dua nịnh theo thời, theo thế như những điển hình trên đây thì thử hỏi, chữ thiện nhân còn chưa đáng lấy làm pháp phục trang nghiêm nữa, chứ nói gì đến thượng nhân, đạo sư. Do đó việc Đạo sư: phương trời viễn mộng tự viết đơn từ chức Gíao Hội, theo cách nghĩ :
VÔ CẦU PHẨM TỰ CAO
 TRI TÚC THƯỜNG AN LẠC
 
Thế nhưng thời thế dễ đâu chiều người, với câu đối nơi Thị Ngạn Am, thói thường lại hiểu khác đi, để có đứa lại đọc quàng xiên câu đối trên mà rằng:  
CAO CẦU PHẨM TỰ VÔ (quá tham vọng nên ngôi vị cao trên tự mất đi)
LẠC TÚC THƯỜNG BẤT AN (để đánh mất cái sẳn có cho nên phải bất an dài dài là vậy)  

Mùa Pháp nạn 1963, một bậc lãnh đạo trong Uỷ ban Liên Phái Phật giáo đã nói: “tôi tiến anh em hãy tiến theo chúng tôi. Tôi lùi, anh em hãy khai trừ chúng tôi để đưa đấu tranh chống Pháp nạn đến thành công". Cương lĩnh pháp nạn xưa 63 cũng chính là phương châm hành xử cho pháp nạn cộng sản 2007 hôm nay. Thật vậy, GHPGVNTN không chủ trương loại bỏ một ai, nhất là với thành viên xem mở đạo như việc nhà (hoằng pháp vi gia vụ). Việc họ từ chức đồng loạt trong thời gian qua, đó là có sự giựt dây từ thế lực giấu mặt ở hậu trường, diễn biến nầy từ đó đến nay chưa dừng nghĩ. 

Nay mở ra chiêu thức đánh phá GHPGVNTN trong giai kỳ mới, Hà Nội bậc đèn xanh cho nhóm Trần Quang Thuận, Bùi Ngọc Đường (từ Hoa Kỳ) có sự kế hợp bày vẽ kế hoạch của Thích Quảng Ba từ Úc Châu. Đầu tháng 08-2007 nhóm nầy về nước vận động GHPGVNTN hoà hợp với cộng sản theo hình thức Tổ chức Quốc tế Phật Đản 2008 tổ chức tại Việt Nam. Nhóm Bùi Ngọc Đường tiếp xúc với Hoà thượng Thích Thiện Hạnh, chánh thư ký Viện Tăng thống GHPGVNTN (ở Huế); nhóm Trần Quang Thuận tiếp xúc với Thượng toạ Thích Không Tánh, Tổng vụ trưởng Tổng vụ Từ thiện Xã hội, GHPGVNTN (ở Sài Gòn), thế nhưng cả hai nhóm nầy đều không thành công. Đó, thực chất là chiến lược đánh phủ lấp GHPGVNTN, đưa GHPGVN (giáo hội nhà nước) chào hàng cùng quốc tế. Thế nhưng vốn là thành viên Mặt trận tổ quốc Việt Nam, GHPGVN trước sau vì cũng chỉ là “vượn đội mão người” thì có nói và làm gì đi nữa, thì đó cũng chỉ là làm lợi cho cộng sản mà thôi. Một tổ chức Tôn giáo (GHPGVN) gắn liền với cơ chế chính trị XHCNVN thì trước sau vì nó cũng tàn lụn theo sự ra đi của chế độ đó. Bởi lẽ, có thể chế chính trị nào còn mãi với thời gian đâu, bài học lịch sử xưa nay là thế.

“Việt Nam ra ngõ gặp anh hùng”. Thật là bất hạnh thay cho con dân nước Việt nếu như câu nói đó trở thành hiện thực trong cuộc sống hôm nay, bởi vì xã hội Việt Nam ngày nay đang lạm phát anh hùng đến mức báo động rồi bà con ơi. Cũng may cho GHPGVNTN có Hai vị thiền sư anh hùng đã tự ý ra đi khỏi tổ chức, đó là Oai linh của Phật pháp vận chuyển như thế. Bên cạnh đó Giáo Hội luôn mỡ rộng vòng tay, mời gọi những tâm hồn lạc lối đang cộng sự với ma vương hãy quay đầu về với Phật giáo để cùng nhau cứu khổ 80 triệu đồng bào đang chịu đau thương do cơ chế XHCN hà khắc tàn độc hơn cả thú dữ gây ra (hà chính quá ư mãnh thú). 

“Chỉ trì tác phạm thúc liễm sơ tâm” (ngăn dữ, làm thiện dẫn lối người mới vào cửa Phật), đó là cương lĩnh cho người mới học, Nay với bậc Đạo sư, thượng nhân thì Tác Trì Chỉ Phạm (điều đáng làm thì hãy nên làm; điều không đám làm thì đừng làm, nếu không như thế thì phạm luật) ; ngăn làng sóng pháp nạn XHCN, cứu chúng sinh lầm than, đó mới thật sự là đống lương phật pháp, là cột trụ rừng thiền cho lớp học sau chiêm ngưỡng. “Trí thức phải dám nói” là câu nói đáng khắc bia để đời cho mai hậu. 

Thế nhưng “Trí thức phải dám nói”, nói thế cũng chưa đủ; Bởi vì với người học hạnh “bước lên phương trời cao rộng” (phát túc siêu phương) thì ngoài cái nói của trí thức ra còn phải hành xử đúng chánh pháp nữa: Nói đúng Chánh pháp là chẳng những nói đúng việc mà còn phải nói đúng thời và nói đúng đối tượng nghe nữa. Nếu không được như vậy thì mọi nói và làm theo hướng đánh đồng Phật giáo với XHCN là một, thì họ chỉ là loại “ngôn hạnh hoang sơ (nói làm quê, vụng), sự có mặt của hạng người nầy trong Phật pháp, họ chỉ làm “hư triêm tín thí” (làm thui chột niềm tin Tăng bảo nơi tín đồ) và sự hiện diện của họ trong tổ chức Giáo Hội cũng chỉ là “lạm xí Tăng luân (lẫn lộn trong hàng Tăng bảo) mà thôi. Quay lưng trước sự khổ đau của 80 triệu đồng bào bởi ách bạo quyền XHCN, đạo Bồ tát, quả Phật thừa không có chỗ cho những loại hình tư duy cũng như cách hành xử như thế. Cho nên: chỉ nói “trí thức phải dám nói”, nói thế cũng chưa đủ mà phải Hạnh giải tương ưng trong giải trừ Pháp nạn XHCNVN hiện nay thì mới đáng bậc Rồng Voi trong cửa pháp.


(1)  Chúng tôi  đính chánh lại  giờ chót thay vì Chùa Phật Đà tại San Diego như đã đăng trước đây. Xin cáo lỗi cùng đọc giả.