|
Trích Con ONG VIỆT Số 89-90 Xuân Mậu
Tý
Bầu bạn đêm Xuân
cùng ngọn gió
Xoay
nghiêng cốc rượu thấy môi người
(
Độc Ẩm - Ngọc Phi )
1. Mùa xuân. Đó
là
thời điểm khởi đầu cho chu kỳ thời gian của một năm. Trong vòng quay bất tận của cuộc nhân sinh ba vạn sáu
ngàn ngày - tức một trăm năm chúng ta đi đứng ăn nói khóc cười theo
mệnh nước
nổi trôi - cứ mỗi lần mùa xuân đến, là mỗi lần lòng cứ ngậm ngùi cho
những mùa
xuân đã qua đi. Cõi người ta vừa đáng yêu vừa đáng ghét! Cái cõi mà khi
ở trong
đó, có lúc chúng ta cứ muốn rũ áo ra đi cho thanh thản, nhưng khi biết
mình sắp
sửa bị bứt ra khỏi nó, thì lại tìm hết cách níu kéo để có thể ở nán lại
lâu
thêm chút nữa.
2. Mùa xuân, khởi
đầu của một năm, như buổi sáng, khởi đầu của một ngày. Ly cà phê mới
pha còn
làm thơm cả không gian. Điếu thuốc đầu ngày mới đốt, hơi khói còn làm
mờ nhạt
cả thời gian. Trí não mới vừa qua một cuộc nghỉ ngơi, còn tinh khôi như
sẵn
sàng để đón nhận thế gian vào trong cuộc lọc sàng đầy ắp những mê cung.
Trái
tim mới vừa được chữa lành những vết thương, rũ sạch được những bóng ma
của quá
khứ, lại như sẵn sàng để thêm được một lần rướm máu. Như thế đó là mùa
xuân,
theo cái ý nghĩa cụ thể nhất mà chúng ta ao ước trong giây phút chắp
tay trước
bàn thờ tổ tiên, giữa khói hương mù mịt, lâm râm cầu nguyện cho cuộc
đời mình
được bắt đầu lại, được trở về từ khởi điểm, dẫu cho điều ấy có xảy ra
thật đi
chăng nữa, chúng ta cũng sẽ phá nát đời mình như chúng ta đã từng phá
nát không
một chút tiếc thương. Dẫu cho mỗi khi gió xuân chớm hiu hiu mùi hương
trinh nữ
thổi về từ những tiền kiếp thật xa xăm, chúng ta lại nhói lòng nhớ về
những
ngày tháng mùa xuân cuộc đời, có áo mới tung tăng, có nụ hôn đầu đời
ngọt lịm,
có thân xác tràn đầy nhựa sống của quãng đời mà chỉ ôm nhau trong tay
thôi là
thế gian như chìm nghỉm trong cơn hồng thủy lụt lội làm ướt át cả đất
cả trời,
cả lòng người vốn say mê những lời bội bạc.
Mùa Xuân,
thứ ân sủng tuyệt vời của thời
gian, nó cho chúng ta cái ảo tưởng làm mới lại chính mình, thứ tâm lý
muốn xóa
bài làm lại sau khi đã bị thua cháy túi trên canh bạc đời của những con
bạc hết
sức tận tụy.
Mùa xuân.
Hình như là lúc chúng ta cố
buộc mình nhìn về phía trước, để quên đi những gì đã đem lại muôn vàn
hối tiếc
ở phía sau. Để rồi, ở mùa xuân kế tiếp, chúng ta lại cố khuyên dỗ mình
hãy quên
đi mọi chuyện của ngày hôm qua. Cái vòng lẩn quẩn ấy cũng sẽ nối gót
thời gian
mà trở lại khi tờ lịch cuối được gỡ ra ném vào góc tối lãng quên, cho
đến khi
chúng ta không còn đủ sức mà buộc mình nhìn về phía trước nữa.
Cũng
chẳng ngoa, khi người ta bảo người
già thường chỉ sống với quá khứ. Liệu có sự lựa chọn nào khác không,
khi người
già vốn đã không đủ sức nhướng mắt nhìn về phía trước (tương lai) đã
đành, mà
cũng không đủ sức đưa tay chạm vào thực tại ngay ở trong tầm tay mình
nữa.
3. Hình như, với
thời gian, chúng ta ngày càng trở nên cay và đắng. Nhìn mùa xuân, chúng
ta
không chỉ thấy mùa xuân, mà còn thấy cả những ngày đông u trầm lạnh
lẽo. Nhìn
những đóa hoa rực rỡ, chúng ta không chỉ nhìn thấy cái rực rỡ của một
đời hoa
ngắn ngủi, mà còn nhìn thấy cả giọt nước mắt làm nhòe nhoẹt màu môi một
thời
son sắc. Nhìn cuộc đời, chúng ta không chỉ nhìn thấy tuổi thanh xuân,
mà còn
thấy cả những phút quạnh hiu của mùa thu bóng xế, khoảnh khắc ngắn ngủi
của
hoàng hôn đưa một đời người vào nơi miên viễn.
Đó là hệ
quả của những ma sát với cuộc
sống mà chúng ta, dù can đảm đương đầu hay nhút nhát tìm cách tránh né,
phải
mang nặng trong tâm tư mình như những vết chàm khôn rửa. Có kẻ ngây thơ
gọi đó
là kinh nghiệm sống làm người. Có kẻ hợm hĩnh gọi đó là lẽ khôn ngoan
của người
có tuổi. Có kẻ ảo tưởng gọi đó là kết tinh của kiến thức nhân loại.
Dù
có gọi những
thứ cảm giác đau đớn ấy bằng bất cứ mỹ từ nào, chúng cũng chỉ là cảm
thức bất
hạnh mà mỗi khi gió xuân chớm hiu hiu mùi hương trinh nữ thổi về từ
những tiền
kiếp thật xa xăm, chúng ta lại nhói lòng nhớ về những ngày tháng mùa
xuân cuộc
đời, có áo mới tung tăng, có nụ hôn đầu đời ngọt lịm, có thân xác tràn
đầy nhựa
sống của quãng đời mà chỉ ôm nhau trong tay thôi là thế gian như chìm
nghỉm
trong cơn hồng thủy lụt lội làm ướt át cả đất cả trời . . .
Trong mỗi
người già đều có một đứa trẻ
ẩn náu. Trong mỗi đứa trẻ đều thấp
thoáng mái tóc bạc phơ của chính mình ngày mai, nếu như đứa trẻ ấy
không bị hủy
diệt vì chiến tranh bom đạn, thiên tai bão lụt, hay những dịch bệnh
đang tràn
lan như những sự nguyền rủa của thời đại đang tiến đến gần ngày phán xử
cuối
cùng của mình.
4. Vòng tử sinh
của
vạn vật quay tròn đều đặn vô tri vô giác. Từ thuở tạo thiên lập địa đến
nay nó
chưa hề biết đến ngưng nghỉ. Cũng tương tự như thế là vòng thời gian,
cả thời
gian của đất trời lẫn thời gian của con người. Sự khác biệt chỉ ở chỗ,
vòng
thời gian của đất trời thì liên tu bất tận, còn vòng thời gian của con
người
không vượt quá khỏi trăm năm. Vì thế, ở mỗi thời điểm đánh dấu cái ngắn
ngủi
của chặng đường còn lại, người ta hay cảm hoài. Cái cảm hoài của một
buổi chiều
cuối năm đứng giữa mênh mông của đất trời cật vấn chính mình về cái vô
lý của
sự sống và sự chết. Cái cảm hoài khi nhìn những tờ lịch cuối mong manh
như chiếc
lá úa mùa thu chực chờ rơi rụng giữa thinh không mà không biết đêm nay
có trận
tuyết nào đổ xuống vùi chôn xác lá giữa sự thờ ơ của thế nhân. Kể cả
cái cảm
giác bâng khuâng khi ngập hồn trong không khí mùa xuân, chân chưa bước lên đường mà đã sợ hãi giây phút
chiếc xe đời ngừng lại cho những hành khách không còn đủ sức đi hết
chặng đường
bước xuống .
. .
. Một mùa
xuân nào giữa núi rừng Yên Bái. Đêm lạnh và đói, và nỗi nhớ nhà. Cùng
với tâm
trạng mệt mỏi, chán chường vì ngày trở về không biết đến bao giờ. Bỗng
từ một
láng nào đó ở bên kia con suối vẳng lại một tiếng hát suy dinh dưỡng,
tiếng đàn
gỗ đóng bằng ván cửa và dây kết bằng ruột của cáp điện thoại . Một bài
hát của
Văn Cao. Mùa Xuân đầu tiên. Tiếng hát hụt hơi vì (suy dinh dưỡng) và
uất ức. Tiếng
đàn thì khô khốc vì chất liệu làm dây và đàn xã hội loài người thế kỷ
20 không
bao giờ có thể hình dung được. Vậy mà lời và nhạc cứ vút lên, xoáy vào
hồn bằng
nhịp ba không nhanh không chậm:
Rồi dặt
dìu,
Mùa
xuân theo én
về
Mùa
bình thường,
Mùa
vui nay đã về
. . .
. .
(Mùa Xuân Đầu
Tiên - Văn Cao)
Nhờ vậy,
tôi mới biết “mùa xuân theo én
về”. Thuở xưa, làm thân lính trên rừng “nếu mai không nở, anh đâu biết
xuân về
hay chưa (Trần Thiện Thanh)”. Bây giờ, không làm lính nữa (mà làm tù),
cũng ở
trên rừng, phải đợi nghe tiếng hát buồn thảm ấy “dặt dìu mùa xuân theo
én về”
hồn tôi mới ngập được cảm thức chông chênh, một bên là mùa xuân của đất
trời và
một bên là sự tàn tạ ủ ê của thân xác tuy chưa già mà đã chỉ muốn biến
vào trăm
năm.
Sau này,
được xem một cuốn video về nhạc
sĩ Văn Cao, có hình ảnh người nghệ sĩ già dang cả hai tay ném mười ngón
gầy
guộc uất ức trên mặt phím dương cầm, cảm thức buồn thảm mùa xuân năm
nào giữa
núi rừng Yên Bái lại cứ ùa về:
Mùa bình
thường,
Mùa
vui nay đã về
Mùa
xuân mơ ước
ấy,
Xưa
có về đâu . .
.
(Mùa Xuân Đầu
Tiên - Văn Cao)
Chuyến xe
đời đã dừng lại cho người nhạc
sĩ già bước xuống. Tôi tin rằng ông không muốn bước xuống. Đôi mắt ngơ
ngác vẫn
còn như muốn hỏi mùa xuân mơ ước ấy, xưa có về đâu?.
Ông mơ
ước một mùa xuân. Tôi cũng mơ ước
một mùa xuân. Ông đã về với đất trước khi mùa
xuân mơ ước ... theo én về.
Còn tôi?
Én đang bay đầy thành phố. Mùa
xuân đất trời đang về. Còn mùa xuân mơ ước ???
5. Vòng thời gian
của đất trời thì liên tu vô tận, còn vòng thời gian của con người không
vượt
quá được trăm năm. Mùa xuân đất trời về rồi lại sẽ đi. Để sang năm cũng
khoảnh
khắc này đến hẹn lại lên. Nhưng mùa xuân con người thì không hẳn sẽ trở
lại.
6. Cho nên, vang
vọng trong đêm xuân có tiếng thở dài buồn bã.
Và
một bóng dáng già nua, đứng giữa sân ga đời quạnh quẽ, dõi đôi mắt
tuyệt vọng
nhìn chuyến tàu vừa dừng lại cho ông (già) bước xuống, đang lại từ từ
lăn bánh
vào chốn thăm thẳm của cuộc nhân sinh.
Ông lặng
lẽ đưa tay lên làm dấu thánh giá
một lần cuối. Vừa cho chính mình vừa cho người nào đó sẽ bước xuống
khỏi chuyến
tàu ở trạm dừng kế tiếp.
Amen!
T.Vấn
|