|
Để
tưởng nhớ đến anh tôi, bạn bè và những chiến sĩ VNCH
đã hy sinh vì tổ
quốc
Dù
ai buôn bán
nơi đâu
Nhớ đến ngày Tết rủ nhau mà về.
(Ca
Dao)
Vâng,
đó là truyền thống
của người Việt chúng ta từ xưa đến nay. Hể
mỗi độ Xuân về là mọi người đều muốn sum họp với cha mẹ, gia đình con
cái và
bạn bè quyến thuộc nói chung để cùng vui Tết, cho dù suốt năm phải xa
gia đình
vì sinh kế. Tuy nhiên vẫn có những người gánh chịu nhiều thiệt thòi,
phải dầm
sương, ngủ ở ven rừng, bờ suối để trấn thủ biên thùy. Họ chỉ hưởng được
chút
hương vị Tết qua những món quà do thân nhân gởi đến, thiếu hẳn cái
không khí
Tết giống như ở hậu phương, thiếu hẳn tiếng trống tiếng kèn rộn ràng,
không có
những màn múa Lân ngoạn mục v.v…
Nhưng
họ là ai?. Họ chính là những người lính
của quân
đội Việt Nam Cộng Hòa (VNCH). Những người đã anh dũng chiến đấu trong
suốt gần
21 năm để bảo vệ miền Nam tự do, từ
1954 cho đến khi bị thượng cấp ra lệnh bắt buộc buông súng đầu hàng cuối tháng 4.1975. Có nhiều người đã nằm
xuống hay đã chết trong các trại tù được mệnh danh là „trại cải tạo“.
Cũng có
nhiều người còn sống, đang hiện diện trên đất mẹ hoặc đang định cư tại
một đệ
tam quốc gia nào đó trên thế giới.
Để
tri ơn những người lính
VNCH nói trên, còn sống cũng như đã chết, người viết xin phóng tác một
số bản
nhạc viết về „Xuân và Người Lính“ thành bài tạp ghi này để kính tặng
tất cả
những người lính VNCH đã anh dũng chiến đấu bảo vệ miền Nam VN cho đến
ngày
30.04.1975, cũng như vinh danh sự hy
sinh cao cả
của những chiến binh đã nằm xuống cho chúng ta được sống.
Trước
khi chính thức đi vào
chủ đề của bài tạp ghi, người viết xin được mượn bài hát sau đây để
giới thiệu
đến quý độc giả là người lính VNCH tuy rất anh hùng, rất sắt đá trên
chiến
trường nhưng họ cũng là con người, là những chàng trai trẻ nên con tim
của họ
cũng chất chứa nhiều tình cảm, cũng biết rung rộng và vì tình yêu quê
hương đất
nước nên họ sẳn sàng hy sinh tình cảm riêng tư để lên đường theo tiếng gọi non sông. Tình cảm của những
người lính được thể hiện rõ nét qua tác phẩm rất sôi động của Nhạc sĩ Y
Vân:
Anh
là lính đa tình
Tình
non sông rất nặng
Tình
hải hồ ôm mộng
Tình
vũ trụ ngát xanh
Và
mối tình rất êm đềm là tình riêng trong lòng
anh
yêu em ...
Có
lúc muốn lấy hoa rừng, anh gửi về em thêu áo
Và
ngàn vì sao trên trời, kết thành một chuỗi em đeo
Dù
rằng đời lính không giầu,
mà
chắc không nghèo tình yêu ...
Lính
Đa Tình (Y Vân)
Có thể
nói, khi đề cập đến hay bàn về chiến
tranh, hầu như ai trong chúng ta đều chán ngán. Nhưng
hoàn cảnh đẩy đưa vì cộng sản Bắc Việt (csBV) luôn nuôi tham vọng thôn
tính
miền Nam nên mới gây ra cảnh chinh chiến. Nếu nhà ai nấy ở, kẻ Bắc
người Nam,
mạnh ai nấy lo thì làm gì có chuyện đổ máu xảy ra, theo ý tôi. Sau
nhiều mùa
Xuân tương đối thanh bình đi qua thì phải nói Tết Mậu Thân 1968 là cái
Tết mà
dân miền Nam VN không bao giờ quên được, nhất là dân xứ Huế. CsBV đã
xem thường
hiệp ước đình chiến trong ba ngày Tết, lợi dụng sự tin cậy của dân miền
Nam và
lợi dụng cơ hội biên thùy bị bỏ ngõ và các tiền đồn của các tỉnh hay
thị xã
không được canh gác cẩn thận như xưa nay vì binh sĩ VNCH các cấp được
nghỉ phép
về quê ăn Tết với gia đình vợ con, csBV đã ra lệnh tổng tấn công,
tràn về thành
phố đúng vào dịp Tết Mậu Thân 1968. Chúng đã dày nát nhiều tỉnh lị của
miền
Nam, nhẫn tâm giết hại không biết bao nhiêu người dân vô tội gây tang
thương
cho biết bao gia
đình trong
khi mọi
người đang vui mừng đón Xuân.
Chiến
chinh từ xưa đến nay, dầu xảy ra bất cứ ở đâu đều gây nên nhiều đau
khổ, tang
tóc. Chuyện cha xa con, vợ xa chồng, gia đình ly tán là chuyện không
thể tránh
được. Bên cạnh những mất mát về vật lực cũng như tài lực, người dân và
nhất là
những người lính trận chẳng những đã hy sinh máu huyết của mình, đã bị
tổn
thương và trở thành phế binh mà đôi khi còn phải bỏ mạng để cho bà con,
thân
nhân và đồng hương được sống. Vì thế mơ ước quê hương thanh bình là ước
mơ của
mọi người, từ quân cán chính cho tới phó thường dân, học trò… Nhạc sĩ
Hoài Linh
và Tấn An đã mượn lời ca tiếng hát chuyển đạt nỗi niềm của những chàng
trai
khóat áo chiến y vừa mới từ biên cương trở về thăm người yêu ở hậu
phương với
lời cầu chúc đầu năm
chân thành, rất nồng nàn:
Ngày
đầu Xuân chúc non nước thanh bình,
ngày
mồng hai chúc cho lứa đôi mình
Và
mồng ba anh chúc cho đôi mắt em xinh,
Má
em hồng cho nét Xuân mãi trong lòng anh.
Từ
ngoài biên anh vừa về đến, đôi lời trìu-mến chân
thành chúc em ...
Đầu
Xuân xin chúc quê hương yên bình thành đô đến nơi
đồng xanh,
Ý
lành nước non vươn màu xanh mới đón Xuân thắm trong
niềm vui .
Đầu
Xuân Lính Chúc (Hoài
Linh - Tấn An)
Ước
mong quê hương không còn chiến tranh cũng là tâm
trạng của cố
nhạc sĩ đa tài Trần
Thiện Thanh (TTT). Nhưng
sự mong ước của nhạc sĩ TTT, một nhạc
sĩ thuộc ngành tâm lý chiến dù, không ủy mỵ và ru ngủ như đã được thể
hiện qua
một số nhạc sĩ phản chiến thân cộng thời bấy giờ. Trần Thiện Thanh tế
nhị hơn
khi diễn tả tâm trạng mình, tâm trạng của một người lính VNCH. Anh đã
nhẹ nhàng
thố lộ cùng người yêu:
Hẹn
em khi khắp nơi yên vui
Mùa
xuân ngày đó riêng đôi mình
Phút
giây mộng mơ nâng cánh hoa mai
Nhẹ
rớt trên vai đầy, hồn chơi vơi
Ngỡ
giữa xuân vàng, dáng em sang
(Đồn
Vắng Chiều Xuân)
Trong
khi
mọi người ở hậu phương, từ thôn quê đến thành phố đang chờ đón nàng
Xuân, đang
đợi Giao Thừa về để đốt pháo mừng năm mới về thì có rất nhiều người
lính trận
của quân đội VNCH không có được diễm phúc này. Nhạc sĩ Nguyễn văn Đông
đã mượn
lời nhạc phát hoạ nên một khung cảnh buồn, đơn lẻ mà khi tiếng hát được
cất lên
chúng ta không thể nào quên được hình ảnh người lính đang đồn trú nơi
rừng sâu
giữa lúc quê hương còn chinh chiến:
Đón
Giao Thừa một phiên gác đêm
Chào
xuân đến súng xa vang rền
Xác
hoa tàn rơi trên báng súng
Ngỡ
rằng pháo tung bay, ngờ đâu hoa lá rơi
Phiên
Gác Đêm Xuân (Nguyễn
văn Đông)
Vì
hoàn
cảnh, bạn bè có kẻ phải lên đường làm bổn phận người trai thời loạn,
người thì
may mắn được ở lại hậu phương nhưng chiến tranh vẫn luôn hiện hữu trong
tâm cảm
của hầu hết mọi người dân miền Nam Việt Nam nói riêng. Tâm trạng đó đã
được
Hoài Linh diễn tả như sau:
Tôi
đón xuân
giữa lúc còn chiến chinh
Chúc
mừng xuân
bên ly rượu hành trình
Chúc
người trai đi xây dựng hòa bình
Để
cho đất nước vui trọn mùa xuân thắm xinh
(Tâm Sự
Nàng Xuân)
Thời gian
qua đi không chờ đợi. Đông qua và mùa Xuân lại trở về.
Tình cảm của những người ở hậu phương dành
cho những anh lính chiến ngoài miền biên cương lúc nào cũng đong đầy.
Tâm cảm
này đã được Lê Dinh và Minh Kỳ khéo léo diễn đạt qua bản nhạc rất trữ
tình:
Thấm
thoát là đây . . . một mùa Xuân mới . . . với
ngàn cánh mai vàng
Nụ
cười trên môi . . . trên làn má ai . . . đón Xuân tươi vừa sang …
Xuân
nay tôi chúc . . . người miền biên cương . . . muôn ngàn câu mến
thuơng
Mong
Xuân yên lành . . . trong bao hương tình
Để
rồi người thêm vui . . . cuộc sống thanh bình
Hạnh
Phúc Đầu Xuân của Lê Dinh - Minh Kỳ
Tình
thương mẹ con trong xã hội Việt chúng ta rất đậm
đà thắm thiết. Bất cứ ở đâu, dù đang sống xa nhà hay đang trấn đóng
ngoài biên
thùy, ven rừng, người con lúc nào cũng nghĩ đến gia đình, đặc biệt nghĩ
rất
nhiều đến mẹ, có lẽ vì từ nhỏ được mẹ bồng bế, nâng niu. Lắm khi ôn lại
quá khứ
thanh bình ngày nào, để rồi tiếc thương và thầm mơ mau có ngày hội ngộ
cùng mẹ
hiền. Nhật Ngân đã dùng lời nhạc để diễn đạt thay tâm trạng của những
chàng
trai hùng thời chiến chinh như sau:
Đêm
nay núi rừng
gió nhẹ sang xuân
Thoáng
mùi mai nở đâu đây
Nghe
lòng lạc loài chơi vơi
Khi
xưa, những ngày binh lửa chưa sang
Bếp
hồng quây quần bên nhau
Nghe
Mẹ kể chuyện đời xưa
Mẹ
ơi con hứa con sẽ trở về
Dù
cho, dù cho xuân đã đi qua
Dù
cho én từng bầy bay về ngàn
Dẫu
gì rồi con cũng về
Chỉ
bên Mẹ là mùa xuân thôi
Mùa
Xuân Của Mẹ (của
nhạc sĩ Nhật Ngân)
Nhưng
éo
le cũng không thiếu. Vì hoàn cảnh nên vợ chồng chia cách. Còn đâu những
giây
phút đầm ấm, gần gủi bên nhau ngày nào … để rồi giờ đây trong cảnh cô
đơn,
người vợ (người yêu) đã ôn lại hình ảnh đẹp thuở nào với chồng (với
người tình)
lúc đất nước còn an lành:
Nhớ
xuân sang
năm nào,
bên
bếp lửa vui, ngồi đan áo cho anh
đôi
mắt anh dịu buồn, nói anh sẽ về
khi
máu sương thôi ngừng rơi.
Để
giờ mình em và manh áo xám trên tay
Dù
rằng ngoài kia vang tiếng pháo đón giao thừa
Bánh
chưng rất xanh, với hoa rất vàng
mà
ngỡ là giấc mơ thanh bình.
Đan Áo
Mùa Xuân (Phạm Thế Mỹ)
Kẻ
ở lại buồn đơn côi, luyến tiếc kỷ niệm. Người ra
đi cũng chẳng khác gì hơn. Chúng ta hãy nghe những người lính
VNCH đã để
con tim mình rung động:
Tôi
đến đơn vị lại đi, nhọc hơi đâu đếm mỏi tháng ngày
Khi
cánh dù mang tin lại những cánh thư xinh hậu tuyến
Tôi
ngẩn ngơ biết mùa Xuân sang ...
Ở
đây không có hoa Mai, không có hoa Đào trang điểm trần ai
Những
lá khô rơi suốt năm dài như trong một chiều lòng tôi biết yêu ai.
(Mùa Xuân Lá Khô của Ns Trần
thiện Thanh)
Dầu
vậy người trai Việt vẫn ngạo nghễ chấp nhận định
mệnh đã dành riêng cho mình trong thời buổi loạn ly với sự kiêu hảnh
đáng khâm
phục:
Quê
hương trong thời đau thương
Mùa
Xuân chia ly là thường
bao
nhiêu khổ nhục tủi hờn
Hát
lên nhân loại,
Trả
buồn cho đông
Mùa
Xuân Trên Cao của
Ns Trầm tử Thiêng
Họ,
những người lính VNCH
luôn làm tròn bổn phận làm trai, chấp nhận gian khổ. Tuy vậy người lính
vẫn có
vài phút giây để tâm hồn bay bỗng với những thương nhớ khó quên:
Đầu
xuân năm đó anh ra đi
Mùa
xuân này đến anh chưa về
Những
hôm vừa xong phiên gác chiều
Ven
rừng kín hoa mai vàng
Chợt nhớ tới sắc áo năm
nào em đến
thăm gác nhỏ
Đồn Vắng
Đầu
Xuân của
Ns Trần Thiện Thanh
Xuân
về, Tết đến là dịp để thân nhân, họ hàng hay
những cặp tình nhân gặp gỡ, đoàn tụ nhưng vì hoàn cảnh chiến tranh,
trước
30.4.1975 đã có biết bao nhiêu người lính thiếu hẳn diễm phúc này. Họ
đã thi
hành bổn phận người trai thời chiến để trấn giữ biên thùy, bảo vệ an
ninh cho
đồng bào ở hậu phương an lòng hưởng Tết. Dầu vậy, người lính Việt Nam
Cộng Hoà
chẳng buồn lòng, dù cho tâm trạng của họ lúc nào cũng nhớ nàng Xuân. Họ vẫn hy sinh,
kiên trì nhất định:
Con
biết bây giờ
mẹ chờ em trông
nhưng
nếu con về bạn bè thương mong
bao
lứa trai cùng chào xuân chiến trường
không
lẻ riêng mình êm ấm
Mẹ
ơi con xuân này vắng nhà
Mẹ
thương con xin đợi ngày mai...
Xuân
này con không về của NS
Trịnh Lâm Ngân
Người
lính
VNCH rày đây mai đó, tung hoành khắp 4 vùng chiến thuật. Khi được nghỉ
phép,
trở về mong tìm gặp lại nàng Xuân, người yêu nhưng định mệnh nghiệt ngả
làm họ
chỉ còn biết tiếc thương mùa Xuân nào đã đi qua. Hãy nghe Nhạc sĩ Châu
Kỳ bộc
lộ:
Bước
sông hồ như đắm như mơ
Trở
về đây khi gió sang mùa
Mong
ước tìm cô gái Xuân xưa, cho vơi bao niềm nhớ
Có
ngờ đâu Xuân vắng người thơ
Đón Xuân này nhớ
Xuân kia của Ns
Châu Kỳ
Ước
nguyện của mọi người: dân, quân, cán,
chính là mong đất nước Việt Nam sớm thanh bình, không còn chinh chiến,
một cuộc
chiến công tâm mà nói là do Cs Bắc Việt chủ trương vì chúng luôn nuôi
tham vọng
chiếm trọn miền Nam, điều mà cộng sản đã đạt được vào cuối tháng tư
1975. Nhạc
sĩ Minh Kỳ qua nhạc phẩm „Cánh Thiệp đầu Xuân“ đã diễn tả ước mơ thầm
kín, cầu
mong sao cho khói lửa đi qua nhanh trên đất mẹ để mọi người, nhất là
người lính
VNCH có cơ hội được về sống gần gia đình, bạn bè thân
thuộc và hưởng một cái Tết đúng nghĩa:
Tôi
chúc muôn người mọi đều ước muốn
Non nước vinh quang trong
tia nắng thanh bình
Để
người anh yêu dấu quay về gia đình
Tìm
vui bên lửa ấm
Tôi
chúc yên lành người người khắp chốn
Mong
gió đưa duyên cho cô gái Xuân thì
ước
nguyện sao chóng thành rượu hồng xe duyên
Cánh
Thiệp Đầu Xuân của Ns Minh Kỳ
Nhiều
nhạc sĩ, nhất là những nhạc sĩ tâm lý
chiến (một ngành mà Cs rất sợ nên trả thù không nương tay
những chiến sĩ này
sau tháng 4.1975), đã sáng tác những bài ca rất giá trị viết về đời
lính và
người lính VNCH, sáng tác nhạc Xuân, đặc biệt những bản nhạc viết về
Tết và
người lính VNCH, gắn liền với sự hy sinh cao cả của họ trước 30.4.1975
lo trấn
thủ biên cương để bảo vệ cho người dân ở hậu phương được hưởng những
mùa Xuân,
tháng năm an bình. Còn rất nhiều bản nhạc khác đã được sáng tác với chủ
đề này
nhưng tôi chỉ trích dẫn vài bản nhạc „Xuân, viết về người lính VNCH“
tiêu biểu
kê trên. Rất tiếc bài viết có giới hạn nên tôi không thể trích dẫn hết
để trình
bày cùng quí vị, xin thông cảm. Nhưng qua đó cũng đủ nói lên tình cảm,
tình yêu
quê hương nồng nàn và cuộc đời đầy gian khổ và sự hy sinh cao cả của
người lính
VNCH đối với người Việt tại miền Nam VN trước 30.04.1975, nói riêng…
Người
miền Nam và những người
lính VNCH tuy đã nằm xuống nhưng không hề uổng phí vì chính qua những
mất mát
đó đã cho chúng ta hiễu rằng sự tự do không phải tự nhiên mà có. Tự do
đã được
trả với một giá rất đắt, chẳng những bằng máu và nước mắt, đôi khi ngay
cả bằng
mạng sống. Điều này đã được minh chứng qua lịch sử của nhân loại và
cũng nhờ sự
hy sinh cao cả của những người lính VNCH mà người dân miền Nam Việt Nam
(NVN)
đã được hưởng ít nhiều tự do trong hơn 20 năm, cho đến ngày NVN bị cộng
sản Bắc
Việt cưỡng chiếm.
Lê
Hoàng
Thanh (
Vào Xuân..)
Nhạc góp
nhặt
từ In- tơ - nét (Internet)
|