- Chương II .
KHÁI-QUAN VỀ CON NGƯỜI
I.- CON NGƯỜI TRONG KHUNG
CẢNH THIÊN-NHIÊN.
A.- CON NGƯỜI TRONG
VÕ-TRỤ.
Theo một số lý-thuyết thần-quyền trước kia, người là
con cưng của Thượng-Đế. Người đã được Thượng-Đế tạo ra theo hình-ảnh
của chính mình, lại được Thượng-Đế ban cho một linh-hồn đồng-chất với
hồn mình nên thành ra giống linh nhứt trong vạn-vật. Hơn nữa, người lại
còn được Thượng-Đế đặt làm trung-tâm của võ-trụ. Mặt nhựt, mặt nguyệt
và các tinh tú phải xoay quanh địa-cầu người ở, để soi sáng và sưởi ấm
con người.Những loài thảo-mộc cầm-thú sanh ra, cũng chỉ cốt để cung-cấp
cho người những vật-liệu và lương-thực cần-thiết.
Quan-niệm về võ-trụ của những thánh-kinh thật hết
sức thi-vị và hợp với tính tự-tôn tự-đại của con người. Tuy thế, nó
không đứng vững trước những phát-minh khoa-học. Sau một thời-gian khá
dài ngự-trị tư-tưởng-giới của loài người, nó phải lần lần tan biến để
nhường chỗ lại cho quan-niệm võ-trụ của nhà thiên-văn, phàm-tục hơn,
nhưng lại vĩ-đại hơn.
Theo những luận-cứ thiên-văn hiện được mọi người
công-nhận, thì địa-cầu ta ở chỉ là một trong chín hành-tinh của
Thái-dương-hệ. Mặt nhựt, trung-tâm của Thái-dương-hệ này, to hơn
địa-cầu đến một triệu lần, nhưng nó chỉ là một tinh-cầu hạng trung-bình
trong số 200 tỷ tinh-cầu rải rác trong dải Ngân-hà của chúng ta. Dải
Ngân-hà này rộng đến nỗi một tia sáng với tốc-độ 300.000 công-lý mỗi
giây phải mất 100.000 năm mới chạy xuyên qua hết trục-kính của nó. Tuy
vậy, nó chỉ là một đơn-vị trong hàng triệu dải Ngân-hà trong không-gian.
Cái võ-trụ chúng ta hiện biết được thật hết sức rộng
lớn, rộng lớn quá trí tưởng-tượng của con người. Tuy thế, nó chưa phải
là chiếm hết cả không-gian. Nhờ những ống viễn-kính, càng ngày cành
tinh-xảo hơn, các nhà thiên-văn không ngớt mở rộng phạm-vi quan-sát của
mình, và tiếp tục tìm thêm được những thiên-thể mới. Sự khám-phá ra
những thiên-thể mới này không biết bao giờ mới chấm dứt, và có lẽ dầu
cho kỹ-thuật khảo-sát của người tiến-bộ đến đâu, người cũng khó tìm ra
được bờ bến của võ-trụ.
Trong cái võ-trụ bao la không biết đâu là bờ bến
này, người chỉ là một con vi-khuẩn li ti không thấm vào đâu. Hơn nữa,
người cũng chưa chắc phải là giống linh nhứt trong các loại sanh-vật
của võ-trụ. Người ta đã tìm được hàng trăm triệu hành-tinh, phần nhiều
to và già hơn điạ-cầu đến bốn năm trăm lần. Rất có thể một phần những
hành-tinh ấy có sanh-vật ở, và trên một số hành-tinh này, có những
sanh-vật gần giống với người. Địa-cầu vốn là một hành-tinh trẻ, những
mầm sống của nó phát-sanh sau những mầm sống của các hành-tinh đó. Vì
thế, nền văn-minh người xây-dựng có thể kém sút những nền văn-minh được
xây-dựng trên những hành-tinh đó nhiều.
B.-CON NGƯỜI TRÊN ĐIẠ-CẦU.
I.-SỤ PHÁT-HIỆN SANH-CHẤT TRÊN ĐIẠ-CẦU VÀ SỰ TIẾN-HOÁ CỦA NGƯỜI.
Khảo-sát riêng về địa-cầu, người ta được biết rằng
nó nguyên là một khối lửa đỏ, sau mới nguội lần đi và gồm được những
điều-kiện giúp cho sự sống phát-sanh. Theo sự ước-lượng của những nhà
khoa-học hiện đại, những mầm sống đầu-tiên đã xuất-hiện cách đây trong
khoảng từ hai tỷ đến một tỷ năm trăm triệu năm. Khoảng thời-gian này
thật là dài dặc đối với con người, nhưng trong lịch-sử võ-trụ, nó chỉ
là một giai-đoạn ngắn-ngủi. Về phần lịch-sử nhơn-loại, nó còn ngắn ngủi
hơn nhiều, vì loài người chỉ phát-hiện trên điạ-cầu chừng 100.000 năm
nay.
Khoa-học hiện-đại cho chúng ta biết rằng con người
không phải đột-nhiên xuất-hiện dưới hình-thức hiện-thời. Những luận-cứ
của các ngành cổ sanh-vật-học, động-vật-học, tỷ-giảo giải-phẫu-học,
thai-sanh-học, đều chừng tỏ rằng người cùng tất cả các sanh-vật khác
trên địa-cầu đều có một nguồn gốc như nhau. Sau khi phát-hiện, những
sanh-vật đầu tiên đã nảy nở ra và tiến-hóa theo nhiều lối, để lần lần
cấu-tạo ra các loài khác nhau, trong đó loài có một hình-thể cao nhứt
và phức-tạp nhứt là loài người.
Về lý-do và cơ-cấu của sự phát-hiện các mầm sống và
sự tiến-hóa đưa đến hình-thể con người, hiện nay, người ta chưa biết
được một cách rõ ràng, và các giả-thuyết được nêu ra chưa cái nào
hoàn-toàn ổn-thỏa. Nhưng các luận-cứ khoa-học cho phép chúng ta tin
tưởng rằng sự phát-hiện và tiến-hoá của các mầm sống trên địa cầu là
những sự-kiện có thật.
Sự phát-hiện những mầm sống và sự tiến-hoá của các
loài vật để lập thành những loài mới hiện không còn nữa. Bây giờ, người
ta không lúc nào chứng-kiến được sự phát-sanh tự-nhiên. Ngay đến những
vi-khuẩn nhỏ bé nhứt cũng do sanh-dục mà có chớ không thể từ tử-chất mà
hóa ra. Theo nhà vạn-vật học Lucien Cuénot, các hình-thức chánh của các
loài động-vật được qui-định từ 600 triệu năm nay. Sau đó, chỉ còn có
những sự biến-hình về chi-tiết chớ không còn những biến-hình quan-trọng
nữa. Như ta đã thấy trên đây, trong giới động-vật sự biến-hình về
chi-tiết đưa đến hình-thể con người đã xảy ra chừng 100.000 năm nay.