CHƯƠNG
I. SỰ CẦN-THIẾT CỦA MỘT CHỦ-NGHĨA CHÁNH-TRỊ HỢP-LÝ
I.- SỰ HOẠT-ĐỘNG CHÁNH-TRỊ
CỦA NGƯỜI.
A.- MỤC-ĐÍCH SỰ HOẠT-ĐỘNG
CHÁNH-TRỊ.
Theo nhà cách-mạng Trung-Hoa là Tôn Dật-Tiên thì
chánh là việc của chúng-nhơn, tức là việc của mọi người, trị là
quản-lý, và chánh- trị là quản-lý của tất cả mọi người. Nếu chúng ta
chấp-nhận những định-nghĩa trên này thì sự phát-hiện của yếu-tố
chánh-trị nhứt định là một sự-kiện vô cùng quan-trọng trong lịch-sử
loài người. Nó đánh dấu cho một sự tiến-bộ lớn lao của con người, từ
trạng- thái của một bầy sanh-vật hỗn-độn bước qua trạng thái một
đoàn-thể sống theo một trật-tự đàng-hoàng.
Sau khi phát-hiện, yếu-tố chánh-trị luôn luôn
tồn-tại với xã-hội, và sự hoạt-động chánh-trị trở thành một hoạt-động
thường-trực của người. Sự hoạt-động này có thể dành riêng cho một
thiểu-số. Trong các xã-hội chuyên-chế ngày xưa, những kẻ thường-dân đá
động đến vấn đề chánh-sự đều bị trừng-phạt một cách nặng nề. Nhưng sự
hoạt-động chánh-trị cũng có thể mở ra cho một số đông nếu không phải
cho tất cả mọi người thành-niên bình-thường trong xã-hội. Nhiều chế-độ
thành-lập trong mấy thế-kỷ sau này đã khuyến-khích hay ít nhứt cũng cho
phép dân-chúng tham-dự đời sống chánh-trị nước mình.
Trong những người tích-cực hoạt-động chánh-trị, có
những kẻ chỉ nhắm vào việc thỏa-mãn những dục-vọng cá-nhân, bảo-vệ
những quyền-lợi ích-kỷ của mình hay của dòng họ mình. Cũng có nhiều
người khác hoạt-động để phụng-sự một lý-tưởng cao-siêu, để làm cho
đoàn-thể mình được hùng-cường, để cải-thiện đời sống người đồng-loại.
Nhưng trong trường-hợp nào cũng vậy, sự hoạt-động
chánh-trị bao giờ cũng nhắm vào việc tổ-chức xã-hội, thiết-lập những
cơ-quan cai-quản và kiểm-soát việc làm của dân-chúng, hạn-định sự
liên-lac giữa những người sống chung nhau, nói tóm lại, là điều-khiển
sự hoạt-động của tất cả mọi người trong một xã-hội.
B.- SỰ QUAN-TRỌNG CỦA
HOẠT-ĐỘNG CHÁNH-TRỊ ĐỐI VỚI NGƯỜI.
Với mục-đích như thế, tất nhiên sự hoạt-động
chánh-trị phải đóng một vai tuồng rất quan-trọng trong đời sống của
người. Trừ những kẻ ẩn-náu trong chốn rừng sâu núi thẳm, còn thì tất cả
mọi người trong xã-hội đều bị sự chi-phối của hoạt-động chánh-trị một
cách ý-thức hay vô-ý-thức. Ta có thể bảo rằng đời sống người dân nào
cũng bị ảnh-hưởng của sự hoạt-động chánh-trị trong xã-hội mình.
Người ta có thể tự mình tích-cực tham-gia sự
hoạt-động chánh-trị ấy, hoặc nhiệt-liệt tán-đồng chế-độ đương-hữu, và
tận tâm binh vực, duy-trì nó, hoặc nhứt-định bài-xích nó, và tận-lực
chiến-đấu để lật đổ nó, hoặc chấp-nhận nó trong những đại-cương,
nhưng phản-đối nó trong một số chi-tiết và cố gắng cải-thiện nó. Người
ta cũng có thể vì sợ hãi, vì thiếu tinh-thần chiến-đấu mà giữ thái-độ
trung-lập, không tích-cực tham-gia những hoạt-động chánh-trị trong
nước, mặc dầu vẫn có ý-kiến riêng của mình về vấn-đề chánh-trị. Sau
hết, người ta cũng có thể sống trong xã-hội một cách vô-ý-thức và cúi
đầu phục-tùng những kẻ nắm quyền-bính, giữ một thái-độ thụ-động
hoàn-toàn.
Cơ-quan nắm chánh-quyền trong một xã-hội có thể chỉ
kiểm-soát một số ít hoạt-động của người và để cho đại-đa-số giữ thái-độ
thụ-động. Nó cũng có thể tìm cách vận-dụng hết năng-lực của tất cả mọi
người, và chi-phối đời sống cá-nhơn mỗi người một cách chặt chẽ hơn.
Nhưng trong trường-hợp nào cũng vậy, việc chánh-trị
bao giờ cũng là đầu mối của tất cả những công việc khác trong xã-hội.
Chính nó qui-định xu-hướng chung cho tất cả những hoạt-động của người.
Những công cuộc giáo-dục, tài-chánh, hình-pháp v.v. đều tổ-chức theo
một chánh-sách, tức là phải noi theo một chánh sách, tức là phải noi
theo một đường lối chánh-trị rõ ràng.
Đối với những hoạt-động kinh-tế, hoạt-động để
sản-xuất, phân-phối và lưu-chuyển các sản phẩm cần-thiết cho đời sống
vật-chất, hoạt-động chánh-trị có những mối liên-quan chặt-chẽ. Những
người theo lý-thuyết xã-hội Karl Marx vốn theo chủ-nghĩa duy-vật nên
xem hoạt-động kinh-tế quan-trọng hơn hoạt-động chánh-trị. Họ cho rằng
kinh-tế là cái hạ-từng cơ-sở của xã-hội, còn chánh-trị chỉ là một
thượng-từng kiến-trúc. Hạ-từng cơ-sở kinh-tế chi-phối thượng-từng
kiến-trúc chánh-trị rất mạnh: chính những phương-pháp sản-xuất
vật-phẩm, yếu-tố chính của nền kinh-tế, qui-định cả hình-thức chánh-trị
của xã-hội.
Chúng ta không thể phủ-nhận sự quan-trọng của yếu-tố
kinh-tế. Trong đời sống của cá-nhơn cũng như trong đời sống các
đoàn-thể, vật-chất bao giờ cũng có một ảnh-hưởng lớn lao đối với
tinh-thần.
Tuy-nhiên, ở con người có học và những xã-hội
mở-mang tinh-thần, dầu có bị sự chi-phối của vật-chất, cũng thường
thắng thế hơn vật-chất. Do đó, khi các xã-hội đã thành hình và ổn-định,
chánh-trị đã ảnh-hưởng đến kinh-tế nhiều hơn là bị kinh-tế ảnh-hưởng
lại.
Nói một cách khái-quát thì hình-thức một xã-hội
tùy-thuộc yếu-tố chánh-trị nhiều hơn yếu-tố kinh-tế. Chính sự sản-xuất
kinh-tế cũng phải noi theo một chánh-sách do cơ-quan chánh-trị nêu ra.
Vậy, dầu ta có xem kinh-tế là nền tảng của xã-hội, ta cũng không thể
phủ-nhận rằng nền tảng của xã-hội, ta cũng không thể phủ-nhận rằng
nền tảng ấy lệ-thuộc vào chế-độ chánh-trị, vì chính chế-độ
chánh-trị qui-định hình-thức của nền tảng đó và định hướng cho sự
tiến-triển của nó.
Trong sự kiến-trúc cơ-sở xã-hội, yếu-tố kinh-tế đóng
vai tuồng của những vật-liệu, còn yếu-tố chánh-trị đóng vai tuồng những
bản họa-đồ hướng dẫn sự xây-dựng. Vật-liệu tự-nhiên có ảnh-hưởng đến
tánh-cách tòa kiến-trúc. Một tòa kiến-trúc bằng gạch và gỗ có khác với
một tòa kiến-trúc bằng đá và sắt. Nhưng chính bản họa-đồ đã làm cho
những vật-liệu như nhau biến thành một ngôi mộ, một cái lăng, một
miếu-đường, một cung-điện, một ngôi nhà ở hay một trụ-sở công-cộng.
Với những dụng-cụ sản-xuất và một nền tảng kinh-tế
như nhau, các dân-tộc có thể được tổ-chức theo nhiều lối khác nhau.
Trước trận thế-giới đại-chiến thứ nhì, nước Mỹ, nước Nga và nước Đức
đều là những nước cơ-giới-hóa, có một nền kỹ-nghệ mở-mang. Nhưng nước
Mỹ được xây dựng theo lý-tưởng tự-do, nước Nga theo nguyên-tắc tập-sản,
còn nước Đức theo chủ-trương độc-tài, song kính nể quyền tư-hữu của
người. Điều này chỉ tỏ rằng trong một xã-hội, yếu-tố chánh-trị
quan-trọng hơn yếu-tố kinh-tế rất nhiều, và chính hình-thức kinh-tế
phải chịu sự chi-phối mạnh mẽ của chánh-trị.
Đứng về phương-diện con người mà xét, ảnh-hưởng của
chánh-trị đối với đời sống cũng quan-trọng hơn: người của một dân-tộc
có một nền kinh-tế ít mở mang nhưng theo một chế-dộ chánh-trị luơng-hảo
có thể sung sướng hơn người một dân-tộc có một nền kinh-tế mạnh mẽ,
nhưng theo một chế-độ chánh-trị gắt gao.
Nói tóm lại, tất cả các yếu-tố xã-hội, bắt đầu từ
kinh-tế trở đi, đều bị sự chi-phối của chánh-trị. Nó có thể ảnh-hưởng
lại chánh-trị, song thường phải tùy-thuộc chánh-trị. Do đó, ở bất cứ
thời-đại nào và địa-phương nào, việc chánh-trị có lương-hảo thì những
công việc khác mới hưng-vượng được, việc chánh-trị mà hủ bại thì những
công việc khác không thể nào tránh khỏi được sự suy-đồi.
Như thế, việc chánh-trị liên-quan mật-thiết đến sự
an-lạc của người, và những người chú-ý đến vấn-đề xã-hội không thể
không quan-tâm đến sự hoạt-động chánh-trị được. Chính những người
Cộng-sản chủ-trương rằng kinh-tế quan-trọng hơn chánh-trị cũng phải
tổ-chức sự tranh-đấu cách-mạng hay sự tranh-đấu để bảo-vệ chánh-quyền
mình, tức là lấy sự hoạt-động chánh-trị làm vấn-đề quan-trọng nhứt cho
mình.